chúng đến
rất nhiều
diêm dúa
và đỏm đảnh, ngùn ngẩy
sao nhỉ? chúng cười và lượn xung quanh
đang giấu một bí mật gì đó
trong ánh mắt
chúng đến
lém lỉnh
chúng đến giả vờ
vô tội
chúng đến
thủ sẵn một chút cô độc, một chút mất mát
với nỗi buồn sâu thẳm
mím môi cười
*
chúng đến với tôi
tối nay / hay tối mai
ai biết được
chúng đã và sẽ đến
tôi không biết gì
ngoài chuẩn bị
chờ đợi
*
lặng thầm nghe chúng lượn quanh
cười – khóc – hát
tôi lắng nghe
và cảm nhận
phải quan sát
từng chút
nếu không . . .
*
những ảo ảnh của chúng đang đến
dần
trong tôi cho đến khi
đôi mắt nó hiện lên con ác thú
và tôi viết như để giết chết hết chúng
giết hết
nhưng . . .
chúng luôn kịp hút trọn vẹn tôi nhanh đến mức
chúng cào đi ngay cả sự kinh hoàng
chỉ để lại kiệt lực, trống không
vô hồn tôi ngơ ngác.
.
em khoét sâu vào tôi
những vần thơ của em khoét sâu vào tôi
tôi thành kẻ tà đạo trốn chạy dưới mưa
tôi bước chạy trên lưng những con nhím chỉ chờ bàn chân tôi chạm tới là chúng rũ lông
máu tôi chảy
tôi không khóc
kẻ tà đạo có khóc đâu bao giờ…
những chiều về tôi lại đến với những vần thơ của em
đôi lúc không kịp thở
không kịp nhìn mình
tôi muốn ngoảnh mặt lại với tôi để gặp kẻ tà đạo trong tôi
để nghe nhói đau dưới chân mình khi những con nhím rũ lông
thơ em cười
tôi cười
man dại…
unu