Category: Sáng Tác
Thời gian biểu ♦ Bài tập toán của một nông dân
Sáng: ăn sáng, làm việc
Trưa: ăn trưa, làm việc
Tối: ăn tối, làm việc
Ta di chuyển bốn chân trong hành lang em tái sinh
Ta di chuyển bốn chân trong hành lang em dài hun hút ký ức rỗng không bốc cháy tàn tích lịch sử dị kỳ hình tượng mặt nạ bằng ngôn ngữ thạch cao khô cứng trắng bệch của thời kỳ điên rồ không kích thước.
Mà, Chiều, Vội, Qua, Đời
đôi khi tôi thấy cuộc đời
như một bức vẽ chung của van gogh và chóe
mạnh ai nấy vẽ
một bài thơ làm chung
bởi verlaine và rimbaud
Ở đây [như ở đời khác.]
trên thân thể nàng
dưng không tôi phát thề “. . . từ rày
sẽ [ép mình] viết xuống mỗi ngày
[ít nhất] một chữ!”
Lý tưởng của tôi
Trong cuộc viễn du để hoàn thành lý tưởng của mình tôi là một người đơn độc. Và tất nhiên tôi phải tránh xa đám đông, tránh xa con người. Tôi cần phải tỉnh táo và phải có một năng lực phán đoán tối cao để tránh mọi nguy cơ dẫn đến sự thất bại. Tôi biết rồi một ngày đám đông sẽ thay thế tất cả.
Sự Lạnh Lẽo Của Một Giấc Mơ
sự lạnh lẽo của một giấc mơ
đã đến qua một khung cửa nào đó
không có rèm, thổi thốc tháo
như một cơn úa vỡ
ghim mảnh kính vào người
Những bận nuông chiều
Ta đã nuông chiều em, căn bệnh đê mê của người.
Tâm thức hoàn toàn rỗng, không bợn dính, để gió và nước trôi vào, nhịp nhàng, nóng bỏng
Những sợi lá khi nằm dưới đất, hoặc trên lùm cây, hoặc trong rừng
Không ngừng thổn thức mặt hồ xanh
Chuồn chuồn
Cũng như bao nhiêu người khác, thực tế là chưa bao giờ tôi biết chuồn chuồn ngủ ở đâu. Hình như thực tế là chẳng ai biết đâu là tổ của những con chuồn chuồn cũng như chẳng ai biết là thực tế chuồn chuồn có tổ hay không nữa. Và cũng như những con bướm, chuồn chuồn có ngủ không nhỉ?
Ai không ném đá…
trên núi cao đứng dễ khều mây
có một ông thầy
lần đầu chị lên chơi
ông bảo bỏ đá xuống cho rảnh tay
múc giùm ta gầu nước
Âm chữ
một góc phố cánh gián bay lên con mắt đời ăn xin rã rách
rươi rươi theo về miệng búng cơm khô
âm a tụng niệm man tra mạn đà la lăng già hoa nghiêm pháp cú . . .
nhầm một âm à sóng rung căn nhà hoang
Tiếng đàn mới của Thạch Sanh
Khi tiếng đàn Tính Tịch Tình Tang không
còn mê hoặc lòng người bằng tiếng đồng
tiền Leng Keng dễ hiểu,
Khi Thạch Sanh vỡ lẽ cả đời mình chưa bao giờ
Lời kết của một tập đoàn phản động / The Conclusion of a Reactionary Clique
Vì tin vào định hướng, tránh sự xuyên tạc của kẻ địch
Tao quyết làm những bài thơ minh hoạ mà nội dung bằng hình thức, hoặc cao hơn.
Because of the belief in the policy, the retirement programme
I will make works not turning their backs to national art.
Miền Không Dấu Chân Người
Cả đại đội của anh chẳng khác gì bầy gà con bị ném vào vũng cỏ rối. Bên dưới kia, trong các khe lũng, dòng suối, đối phương trùng trùng lớp lớp ào lên như thể những đợt sóng thần dựng đứng và bổ ầm xuống. Hết đêm lại ngày. Từ ngày này qua ngày khác. Cái chảo lửa khổng lồ ấy hừng hực thiêu đốt cả trăm sinh mạng…
Linh Đài
Âm ỉ nhẫn nại như dòng chảy ẩn sâu lấp loáng lời nguyền
lửa đen ma thuật quằn quại nỗi đau nhức nhối trong vẻ thâm trầm
của bức tượng đá thăm thẳm màu phong vũ tỉnh dậy từ giấc mơ
Chạm tay buổi sáng
. . . hiện tượng [anh] người việt ngoài nước
bấy lâu đã là một thực thể
(. . . !)
– dạ!
cũng như người nhật/ người đại hàn lìa quê
Vẫn Chưa Qua Khỏi Năm Mươi
nhìn lại thấy đạn bắn theo bay trong không gian
con sóc bị thương thế cho tôi
chạy một chân trên đồi
con chim hát bài ca hộ tống
đuổi theo giấc mơ ba mươi lăm năm
Giấc mơ cạm bẫy
cục đất chọi chim cũng mang tên nước ngoài
gió không còn chỗ trống để thổi
lũ trẻ rửa mặt bằng khói
con kênh đen thắt cổ cánh đồng
rubic bê tông
Vờ như không
Tôi nhớ mình hầu như đã đếm
Một sắc vàng vừa đậu xuống môi
Người mơ hồ như vệt mây trôi
Họa hoằn lắm mới thành sợi lửa
tình yêu thật sự
em phải nuốt thật sâu vào lưỡi của tôi
và tôi phải cắn chặt vào môi em
khi đó tay em phải làm gì?
chẳng lẽ buông thõng
đâu được, như vậy rất phí phạm
Ghệ của _____
Hồi ở trung học cấp dưới, tôi muốn
bị sở hữu
bởi một danh từ
sở hữu cách, sở hữu bởi một danh từ —- riêng,
Năm mười bảy tuổi tôi
mười bảy tuổi,
tình yêu nhầm lẫn người đàn bà ba mươi
đêm của son và phấn
xô lệch
những góc tối khuất
không nói những lời để tương lai hối tiếc
sự chuyển động của đại dương như những con sóng sụp đổ trong
câm lặng của em. như em chầm chậm bắt đầu mất trí
trên các ngôn từ không bao giờ chạm đích
và như mọi lưỡi dao có bao giờ chạm được vào mạch máu
Trong thành phố ♦ Một buổi chiều quạnh quẽ
Hôm sau, chập choạng chiều, hắn tìm tôi và nói rằng đêm qua hắn đã hiếp rồi xé từng mảnh thịt một ả mỡ màng ở nhà thổ, hắn đã thành đàn ông thực sự. Hắn nói một lúc nào có hứng hắn sẽ xé thịt tôi. Ngôn từ của hắn thẳng băng, mạnh mẽ, chính xác và ẩn chứa sự say sưa khoái hoạt, như có máu chảy giần giật ở trong.
Hà Hà Nội Nội
thắt cổ con diều
treo trời lửng lơ
Xa xa là tòa cao ốc,
từng bị cháy xém tầng cao vì vụ hỏa hoạn mùa hè
Trên miếu sơn thần
chiếc giường tân hôn nơi đầu sóng
cái chết cuồi cùng của chặng phù sa
ai bật khóc giữa chừng hôn phối
giao cho ai
mảnh rừng mùa xuân

New Comments