nhìn lại thấy đạn bắn theo bay trong không gian
con sóc bị thương thế cho tôi
chạy một chân trên đồi
con chim hát bài ca hộ tống
đuổi theo giấc mơ ba mươi lăm năm
thuở còn trẻ, căng cứng dựng đứng
mười tám tuổi hôm qua
và hôm nay thì vừa đủ năm mươi
nhìn lại thấy viên đạn rớt giữa đường
rớt tình cờ vào ly cà phê starbucks
người cầm dù mầu khép nép
ngồi bệt dưới cơn mưa
nhìn lại căn nhà lầu vuông như một ngôi mộ
từng chôn sống tôi ngọt ngào
từng nhảy dựng lên trong đêm chiến đấu
từng la hét, khóc lóc, nguyền rủa
một thằng bé quẫy lộn hốt hoảng
rồi nằm lăn ra ngủ
mười tám tuổi những ngày trước
đơn giản trần truồng như hoa kẽm gai
những năm sau như con ruồi bay qua bay lại
không có lối thoát
bay đến bên cửa sổ một căn nhà
mòn mỏi ngó đường trưa
nhìn lại vở kịch đã đóng từ ấy đến nay
những viên đạn rớt bên ngoài tầm bắn
viên đạn không còn nhắm vào tôi
nhắm vào khoảng không no limit phía trước
đồng cỏ thu hẹp lại
vẫn chưa qua khỏi năm mươi
.