Category: Sáng Tác
Tái sinh
không thể tiếp nhận thêm những cơn đau
khi màn độc tấu cứ loay hoay đưa thi thể nàng trôi tuột vào ánh sáng
trận đói nghiêng ngửa dằn vặt từng thớ thịt trên khuôn mặt nhập nhòe
Những khuôn mặt đá tảng
Những bản tham luận xếp hàng
Chờ đến phiên . . . báo cáo
Ngôn ngữ lại rống lên như một đàn bò
Chỉ có nhân dân là vẫn sống trong sương mù
Ghép tế bào mũi
làm hỏng mất cái lỗ mũi
chẳng còn nhận ra mùi thơm thối
y khoa hiện đại
quyết định cấy ghép
Gặp Trịnh Công Sơn.
Vậy nên, khi trên tạp chí Da Màu xuất hiện loạt truyện đặc biệt, phi lý, thì tôi rất khoái, thỉnh thoảng lại ghé vào đọc một đọan xem có gì thật sự là mới, là đột phá, xuất sắc không. Và phải thú thực là tuy chưa đọc hết, nhưng tôi đã rất thích những truyện ngắn này. Không phải vì nó lạ, mà là vì nó thực sự là sản phẩm của trí tuệ và vì thế rất xứng đáng được gọi là tác phẩm.
Hồn nhiên
ngắt ra một đoạn ba mươi năm tù ngục
có đôi mắt mù và tai điếc
bụng rỗng và chân xiêu vẹo
cái đầu cụp xuống và trái tim khô quắt
Ngồi với bạn hiền ♦ Đi chợ ♦ Lối mòn
bóng trăng rọi xuống nơi nầy
có ta ngồi với con cầy là hai
con cầy sủa thiệt là dai
còn ta . . .
Kiếp chữ
có lúc đói khát ăn đến con chữ cuối cùng
và gục ngã không mẫu tự
thơ là thần linh
sức mạnh cho tôi đứng dậy
Thuốc chữ
con gái tinh khôi mơ màng sì sụp
đến khi thỏa lòng
chì chiết bất kể ngày đêm
con trai quáng thượng
quên béng thiêng liêng
nhét một căn phòng vào một hạt cát
Lần nói chuyện đó tôi cứ tưởng ở Mễ đầy dẫy những nhà hàng bán món trứng kiến, cũng như ở Mỹ mỗi góc đường đều có tiệm bán hamburger. Giá như lần đó tôi chịu khó hỏi kỹ hơn, tên thành phố, tên quán ăn, địa chỉ và số điện thoại, hay email hay website. Bây giờ thì chịu! Người đàn bà kể câu chuyện ăn trứng kiến thì đã biến mất từ đó.
Biển và Châu
Biển và nàng và ta âm rất mượt
Có lẽ từ rất lâu kiếp trước gọi nhau về
Hạt muối hát hạt cát trầm vết sướt
Bởi lời tro chưa ngún hết cuồng mê
William Burns
Đó là thời kì đen tối buồn thảm trong đời tôi. Tôi đang phải đối phó với chuyện khá thô bạo trong công việc. Tôi thấy chán nản đến cực độ, mặc dù cho đến thời điểm ấy tôi luôn luôn miễn nhiễm với sự buồn chán. Tôi cặp một lúc hai ả đàn bà. Điều ấy, tôi nhớ rõ. Một ả đã lớn tuổi—phải trạc tuổi tôi—còn ả kia chỉ lớn hơn cô bé gái một chút.
Nhà em ở Kontum
Nơi em ở
chiếc hộp diêm thi thoảng xòe lên những que lửa
đó là mặt trời phía núi mỗi chiều rơi
Mùa xuân leo lên nhà sàn
Mi không thể làm mây
Mi không thể làm mây
nếu không có ngày mi lạnh căm và sạm mặt
nhưng ngạo nghễ như cơn mưa
dưới những lời đe dọa sấm sét
Phục an
Rút câu thơ vá trùng mây
Nhắc ngày xưa, trả tháng ngày rất xưa
Đường về cố quận nhoè mưa
Ba lăm năm ấy đong đưa phận người
Đụng độ ♦ Học hỏi ♦ Cờ Mỹ
Không cờ nào chạm vào cờ ta năm nay.
Cờ ta ăn cờ chúng nó. Cờ ta thét,
“Cờ, cờ,” trên khắp bầu trời—
bầu trời giờ đây là của ta, biển năm nay
ao ta…
áo
Chẳng hiểu sự chuyển biến cơ thể sao đó mà chỗ ngày xưa là bộ ria đen như bầy kiến đen ấy bây giờ cứ nhẵn thín bóng nhẫy như thoa mỡ. Sau ngày ba trăm tuổi tôi cũng quên hẳn chuyện để râu. Tôi cũng từng có một đời vợ. Sau lễ cưới ba ngày, tôi được biết thiên đàng là gì. Sau ba tháng, tôi biết địa ngục là gì. Và sau ba năm tôi không còn sợ địa ngục nữa.
Nhiễm lạnh
ngập trong vô thức rỗng
xác phàm quẫy chân như cá ngộp hả họng dưới mặt trời
da thịt ô nhiễm công nghệ
những bộ đồ lòng thấm đầy hóa chất thực phẩm
trình diễn một nỗi buồn
có một lần
tôi trở về trên cánh đồng
giấu chiếc liềm sau lưng
bơ vơ vàng màu lúa chín
nào, đu đưa tương lai
lòng sông gió lộng, tha mơ hồ mộng
đất nước sẽ bù trừ cho các em
bằng cách
bắn vào tương lai với tàu cao tốc
IQ cũng được gia tốc
Hãy tránh xa những điều cấm kỵ
Chúng tôi buộc lòng phải giết người đàn ông dã man. Theo như lời mẹ thì người đàn ông đó là cha của chúng tôi. Chúng tôi trói ông ta trên một chiếc ghế bành cỡ lớn. Ông ta không tỏ ra chống đối hay sợ sệt.
Tưởng Tượng Ngày Trở Lại Sài Gòn
thấy mình sợ hãi như khi đột ngột tắt thở
up side down
nhìn sài gòn lăn lộn trong quả cầu thủy tinh
vài góc phố từng chết
Angkor và khất sĩ bưng trăng
Ta nhớ từ đâu
chắc là từ đâu đó
Mêkong âm thầm trườn lên xiêm y
vũ điệu tuột cúc thành Apsara
ngàn tuổi
Điều nói ra sẽ giết chết tất cả
Tôi vùng chạy ra nhà xí, khóc nức nở. Đó là căn bệnh mãn tính của tôi. Nhà xí là nơi ẩn náu kín đáo và an toàn nhất trong nhà để không ai biết tôi đang giấu trong người một căn bệnh khổ sở. Tôi bắt đầu rít lên như một con thỏ bị giết thịt, rồi nức nở nức nở từng chặp…
Lối đi không màu
anh cởi niềm tin trong chiếc áo đẫm mồ hôi
chiếc áo cởi niềm tin khổng thể cởi
niềm tin chết
không lần điều trị đầu tiên hay cuối cùng
Một bà già… ♦ Thơ là sức phá hủy ♦ Người mang đồ
Phải có nó hoặc không có gì.
Nó là cái để có,
Con sư tử, có con bò đực trong ngực,
Để thấy nó đang thở nơi đó.

New Comments