Nơi em ở
chiếc hộp diêm thi thoảng xòe lên những que lửa
đó là mặt trời phía núi mỗi chiều rơi
Mùa xuân leo lên nhà sàn
bần bật ngọn gió quất vào khe ván hở
bếp tro thơm mùi rượu cần đang ủ
nghe ấm lòng
nghe ngọt lịm môi em
Nơi em ở
con sông co một vòng tay vạm vỡ
ôm trọn giấc mơ đêm
nước sông chảy như nếp nhăn người mẹ cô độc
anh khù khờ thả trôi những chiếc lá viết tên em
tháng giêng dừng lại sau hè . . .
Nước Dakbla không xanh êm đềm
Về Dakbla vương bao nỗi niềm
Mùa xuân không trôi hết sắc xuân tươi nồng
Trên nền trời và hàng cây
tiếng chim kêu mờ nhạt lạ
nhưng trái tim anh hằn lên tình sâu đậm
lời yêu em là lời của mái nhà che bốn bề sương phủ
Dẫu tháng giêng e dè che ngực
gió vẫn buốt lạnh
khiến hàng cây co mình đơm chiếc khuy hoa
Kontum!
co chiếc lưỡi phát âm
nơi em ở một vùng khứu giác
vừa im lặng vừa bày tỏ suy nghĩ bằng hình bầu vú nắm ở bậc thang . . .
.