Home » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Khi đọc luận sư Rajneesh Chandra

 

 

Đọc Osho(1) tôi biết mình đang ngủ
còn ông là kẻ thức tỉnh (cho kẻ khác)
đôi bờ của sợi tóc có thể đo tới ngàn dặm

Chiều ở Hòn Ngọc Viễn Đông
chỉ có nóng bức và mưa
những hạt mưa lóe sáng thành tia mắt của Rajneesh Chandra

đôi mắt của tuổi thơ hé lộ
niềm cô độc trọn vẹn
kẻ chưa “bị giáo dục”(2) làm phai mờ!

Thế rồi, mầm tính mọc chồi tâm linh
vươn lên thành chính mình
dưới bầu trời gai góc
những bàn chân khổng lồ của các bậc Đại giác đã vượt qua…

Rajneesh Chandra từ chối tất cả
kiểu như Krishnamurti từ chối hư danh
ông chỉ dạy “một Thượng Đế tính tuôn trào ra từ bạn”
“không quá khứ, không tương lai, không tâm thức, vô ngã, vô bản chất”

độc đạo
hừ…
để chứng thực cá nhân!

Vì thế, Osho trở nên kỳ lạ
tôi hùng biện với mình trong mưa, nhưng những hùng biện về mưa không
phải là Osho
bản thân của mưa là Osho, vắng bặt ngôn ngữ

Có người gọi ông là “sex-guru”(3)
không sao, ông “chỉ là một đám mây”(4) còn bay qua thế kỷ 21
còn để lại trên Hòn Ngọc chiều nay các giá trị nội tại
của một con người phi thường

Nên một kẻ tầm thường như tôi
mới có thể đón nhận những hạt mưa tầm tã
ướt át áo quần giày vớ mà trần truồng hồn nhiên đứng khóc!
 

Sài gòn 21/9/2009

(1) tên mới của Rajneesh Chandra
(2) 7 năm đầu đời Osho không đi học
(3) đạo sư tình dục
(4) lời của Osho

 

 

.

Articles by Nguyễn Thánh Ngã

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

2 Comments

  • hieu says:

    -………..rất là hay…….!!!!!!

  • đàm vượng says:

    (thay lời bình)
    Tôi đang ngủ và mơ
    Trên giường đệm cuộc đời
    Osho tới
    Người cười
    Bảo tôi hãy tỉnh.

    Tôi đã đọc
    Nhiều sách của Người
    Và tôi học cười
    Cười như kẻ khùng điên
    Để tỉnh dần giấc ngủ triền miên
    Tôi học khóc
    Khóc như em bé ngây thơ
    Dưới trời mưa
    “Trần truồng hồn nhiên đứng khóc”.

    Cười-khóc, khóc-cười
    Yêu thương cuộc đời
    Không còn mơ ngủ.
    Cười phá tan giấc ngủ triền miên

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)