từ lâu tôi quên mình rỗng túi
câu thơ cô độc, bọt bèo . . .
tôi sống nhờ quên
biết quên mà sống
nhiều khi như một trò đùa
quên là trú quán
quê hương tôi là thơ
tứ thơ lạ là vị thần hộ mệnh
giữ gìn hồn phách nhịp rung
có lúc đói khát ăn đến con chữ cuối cùng
và gục ngã không mẫu tự
thơ là thần linh
sức mạnh cho tôi đứng dậy
bay lên trên giấc mơ kỳ vĩ
và quên mình có thể bị thù ghét
phản trắc và lo âu . . .
tâm hồn thơ trong sáng đầy đặn
xuyên suốt từng con chữ im lặng
vì thế chăng?
vì thế chăng?
tôi thích sống trong kiếp chữ mà bỏ quên kiếp người
im lặng đi tìm những người bình thường đã làm nên những con chữ mãnh liệt!
.