Category: Sáng Tác
CON DỐC
Không đâu. Con có thể lãng phí nó. Để bảo vệ bản thân mình, đôi lúc, có những thứ con cần phải để cho nó trở thành lãng phí. Sau này, con sẽ nhận thấy rõ rằng có những thứ được sinh ra chỉ để rồi sau đó nó trở thành thứ lãng phí hoặc nó đã trở thành thứ lãng phí ngay từ lúc được sinh ra.”
Có những thứ được sinh ra chỉ để rồi sau đó nó trở thành thứ lãng phí hoặc nó đã trở thành thứ lãng phí ngay từ lúc được sinh ra
Vô danh ♦ Tình cờ
Thành phố vây kín / mấm mồ lớn
Ở đấy hắn từng yêu thương, căm phẫn
Ở đấy hắn lớn lên và tàn rụi
Những mặt hồ—những mặt gương phản diện
Đừng ♦ 1, 2 đàng
hãy bình tâm. như tâm
mặc lời nứt-nỉa-xỉa-xói
luyện chai thành sạn
trung hòa mật đắng
Và cô thôi không còn kể nữa
“Chúng có cánh.” Cô nói.
“Tất nhiên rồi.” Lão nói.
Lão lại tiến về phía trước một bước.
“Đừng tới gần quá.” Cô nói.
đừng nói gì với nhau về tình yêu nữa
thương xá đứng trưa
ngậm bỏng lửa mặt trời
bụp
một bong bóng vỡ
Lên xe mất
ánh quang vút qua đồng cỏ vút qua buổi chiều níu kéo lộ trình
một tung bờm tung vó hí bay một rũ bờm rũ rượi nghiêng chếch
thằn lằn đau đứt đuôi đâu đổ đốn
Dương Tường
Vẫn còn, trên đất nước ta, những mảnh đời rách nát, rút máu nuôi mồm theo nghĩa đen, thậm chí có cả những làng bán máu. Nhưng khi nghệ sĩ, người nuôi khí của một dân tộc phải sống còn theo kiểu này, nỗi đau khủng khiếp kiểu khác, thành nỗi thẹn. Cho ai ngày ấy? Cho ai bây giờ?
Sông Nước
Sáng hôm đó tôi với nàng còn đang phân vân có nên đi đầu nguồn con sông đó hay không thì chợt thấy có con thuyền đang ngược về phía thượng nguồn. Nhánh phụ lưu đó phát nguyên tận vùng rừng núi phía tây nam, mãi gần tới quê nàng mới đổ vào con sông chính chảy qua quê nàng. Làm như biết trước mọi sự, người chèo thuyền chèo thẳng vào…
Nhà Thơ
ông ta mang theo một nhân dạng bên cạnh
bằng bàn tay ông xét đoán cơ thể người đó bên mình
ông cảm giác và nghĩ mình đang tưởng tượng
có thể sự cô độc đang đánh lừa ông
Ca tụng thói quen ♦ Đám con rơi
chủ nghĩa lạc quan của tôi
là thói quen được kiểm chứng từng ngày
mặt trời mọc trên biển Đông . . .
metro Paris vẫn chạy . . .
Tháng Bảy ở Quận Cam
nóng tợ lửa đổ / mồ hôi háng đàn bà
núp bên hông quán zen
vẫn ngửi ra những ai
những ai / khiếp!
Lượng trời hụt hẫng
Thay quần áo, anh rót cho mình cốc rượu, đến ngồi ở sofa, quen tay bấm nút ti vi. Màn ảnh mở ra với đoạn phim feuilleton có khuôn mặt người nữ tài tử anh thích. Người đàn bà trên khung ảnh chẳng có chút gì dính dáng với Michèle từ vóc dáng đến nhan sắc, ngoại trừ họ cùng là đàn bà với nhau và chỉ vì vậy thôi mà trí óc anh lại quay lại với Michèle.
Untraced
Trong một ngày x tháng y năm z
Một ngày như bao ngày bình thường khác
Gã chợt reo lên trong ý tưởng:
– Phải nguỵ trang lại bộ mặt của gã…
Gác nhỏ ♦ Bài thơ về tuổi thanh xuân
Vết máu khô trên tấm thảm mục nát
Căn phòng nhỏ
Chứa đầy ánh mắt
Của những đêm tôi ngóng tìm người con trai tôi yêu
CÁT VÀNG
Tôi đang nằm dưới một pháo đài chìm, có khác gì nấm mồ hoang trong trí tưởng? Tôi nằm im. Tôi muốn tan ra trong sự yên lặng của đêm. Trí óc tôi có thể tự do ngắm nhìn thân xác. Tôi nhìn nó – cái thân thể có ở tôi suốt một phần tư thế kỷ nầy vẫn có thể làm tôi cảm thấy lạ hoắc? Tôi thấy lòng hoang vu khi nhìn xuống mỗi vuông da thịt.
Thu giả cầy
em làm duyên
khoe cái khoang bụng trắng ngần
tôi ngồi làm duyên
cười với cây trụ điện
tưới đã mấy mùa mà chẳng thấy ra hoa
Âm bản
Sử lịch là tiếng tru dài
Vũ trụ là tiếng ngáp dài
Tôi nhai một rừng hương của chữ
Khắc văn trên vách mây
Phun đỏ bình minh hoàng hôn mù
Mảng văn hóa làng nơi tôi giờ có khuôn mặt Barbara ở giữa
. . . thật vậy
gửi đi được năm ngàn cái junk mail
xong / thở ra nhẹ nhõm. và
– sống
đi bangkok
Tờ Thế Giới Việc Làm trên tay và lá khô rơi rụng đầy dưới chân. Vừa đọc tôi vừa vừa lấy bút bi đánh X vào những chỗ có thể cho mình cái công việc ruồi bu nào đó. Đã được tám dấu X rồi. Tôi đang sống qua một trong những thời kì thất vọng đói khổ nhất đời mình. Bị đuổi việc. Bạn gái chia tay. Quả thực, tôi đang trong tình trạng hết sức chó đẻ.
Mặt nạ ♦ Trong nỗi đau rùng rợn
Là ai đó hoàn toàn mỗi sáng. Rồi đêm
lại khóc cho cái phần thật nhất
Những cơn mơ không thấy khuôn mặt mình
chỉ thấy khuôn mặt kẻ khác trồi lên
trên cành
người đàn bà có nhiều khuôn mặt
đứng đằng sau những cơn mưa
leo ngược
những gãy khúc hình con dốc
Đi Ngược Chiều
Tôi cố gắng đi ngược lại kim đồng hồ, làm như vậy, tôi đã vẽ lên mặt đường một cái bóng. Tôi trố mắt nhìn nó khi đang bước. Đi kiểu này rất là mỏi mệt vì đầu phải quay lại phía sau mà chân bước đi tới trước. Tôi suy nghĩ xem hình ảnh này giống hình ảnh nào. Nó chẳng giống một hình ảnh nào hết, chẳng có cái gì quái gở và tội nghiệp hơn một người đi nhầm lẫn vào thời gian.

New Comments