Category: Sáng Tác
Trái tim thiếu nữ
cái gì đập hổn hển trong lồng ngực
hình như gió vừa đi qua
cái gì nằm sau xương ức bên trái
réo rắt máu chảy
Người Ðàn Bà Mang Thai Trên Kinh Ðồng Tháp
Con kinh thẳng tắp dài hun hút kéo từ Gẫy Cờ Ðen đến quận lỵ Mỹ An, nhìn trên bản đồ nó èo ọt như một chiếc que đan. Hai bên bờ kinh cây cối …
khúc dạo đầu cho một nền văn chương xốc xếch
Tiếng cười khẩy bật ra từ hai lỗ mũi. Và hắn vạch đầu ngón tay lên những lưng sách tiếng Việt ngủ ngoan trên kệ nơi những Đoạn Tuyệt, Nửa Chừng Xuân, Mùa Biển Động, Cửu Long Cạn Dòng, Biển Đông Dậy Sóng, Chuyện Kể Năm Hai Ngàn nằm chen chúc với những Cách Làm Món Ăn Chay, 365 Món Lẩu Đặc Biệt, Cách Nấu 36 Loại Chè…
Đồng thoại
Đôi mắt hạnh nhân nằm ngang
Phản chiếu cái nhìn hạnh nhân nằm dọc
Lạy bé tôi!
Nấm tuyết, đinh hương, cỏ quế, linh lăng . . .
Nhưng Hôm nay Đá Thét gọi Chúng ta
Đừng sống mãi với
sợ hãi, buộc vào ách
Của ngu đần.
Chân trời cúi rạp
Nhường chỗ cho ngươi đặt những bước chân
Lên những đổi thay.
Chúng là ai?
bọn tin tặc đồng loạt tấn công
các diễn đàn tự do tư tưởng
trước khí thế trí thức đấu tranh
càng lo âu chúng càng xuẩn động
Đường sang xứ Tiệp quanh quanh
Vượt sang đất Tiệp thì khác hẳn. Núi ấy rừng ấy, lá ấy gió ấy thôi. Nhưng đường rừng phủ đầy lá chết từ thủa nào đã cũ. Và những góc phố, những mái nhà, những bờ tường, những gác chuông phả ánh tàn tạ vào nắng vãn. Xe chạy trên con đường chỉ có hai làn xuôi ngược, đằng sau là hoàng hôn đuổi, mặt trời to và ngon…
Xế trưa ở Mission Coffee 415
thẩy đời mình lên bàn cân
quả
nặng không bằng chữ “L”
mặc dù khi ấy (. . . về sau nữa!)
chả bao giờ yếu sinh lý
Cỏ nắng
Mái tóc đồng khét nắng
Hoài niệm ngủ khi nào?
Cây với cành nôn nao . . .
Tôi dắt em qua đó
Đừng nói tiếng con người
Kính Mừng Maria Đầy Ơn Phúc
Dù có tàn bạo hay bốc đồng bao nhiêu, họ cũng không bằng một nửa mẹ. Suốt mười năm con ở trong tu viện, sống hầu hết luôn cả những ngày nghỉ lễ trong đó, theo yêu cầu đặc biệt của mẹ, trong khi mẹ tuốt lại những sợi chỉ trong đời sống xã hội rối rắm vì cái tai họa mà mẹ luôn luôn ám chỉ là sự có mặt của con trên cõi đời này.
hôn lên hoa hồng trắng
trầm luân trầm luân mẹ bước
trên tay một đống thịt da
có khi mưa phùn gió bấc
bấm chân níu chặt ta bà
Bào chế
Luôn có thứ cần được tân trang trở lại
Sắc đẹp, bộ dao nĩa và cả những học thuyết cao siêu
Khu vườn hoa nở rộ, dãy hành lang uốn khúc
Mùa thu thanh khiết đượm nồng mùi trẻ thơ.
Khi chui ra ♦ Nửa đêm ở gần Vegas
em đã bỏ lại
quá nhiều cây số và quá nhiều mẫu tự
tôi chỉ ngồi cách mặt trăng một cửa kính
và một ngón tay
Chiêm Bao Lần Nữa
Khi anh ta đến nơi, tôi chỉ thấy một cái bóng đen, vì đêm đang xuống. Bóng đen đứng trước mặt, nhìn tôi bằng đôi mắt đen, tôi tưởng tượng ra thế.
Tôi tưởng là tôi bước tới một bước, tay đưa ra, nhưng không, tôi chỉ nhích một bàn chân. Tay vẫn để trong túi quần.
Tao tưởng mày đã đi luôn rồi.
Hoạt họa mùa hè
Bóng đêm
(nét mực thiên đường)
Thả xuống lòng nhăn nheo quả đất
Những bàn chân những ngón chân
Thương em Hà Nội nắng ♦ Phòng trống đêm ba mươi
Gương mặt em như căn phòng
Anh mở vào trong trắng
Anh lao đao trên thuyền em đôi mắt Ấn
Rơi một vài lệ kinh.
Siêu tưởng
Những giọt huyết thống xốn xang thâm nâu từng mét vuông mặt tiền địa ốc!
Giọt nước xoáy vào rún biển lòng không đáy
tràn bờ . . .
Giọt tình
Ngõ cụt
Y không nhớ rõ y đến sống ở đây từ năm nào, y chỉ biết mình đã trải qua nhiều lần nhìn sự thay đổi của con hẻm. Và cũng trong suốt chừng đó năm tháng, chỉ có một khuôn mặt thường xuyên hiện ra với y là chủ nhân chiếc quán nầy. Chưa một lần nhờ vả nhau, cũng như chưa một lần có gì xảy ra để cần đến sự giúp đỡ…
Buổi chiều một mình tôi ăn món spaghetti ở North Beach
. . . rồi bước ra
con đường trước mắt / sẽ lấy
để mai này về
đi / thì
chiều nay
Cụng ly với bóng
ngó lên vách
đếm những vạch thời gian
tháng tám quay cuồng cơn chuyển dạ
lót mùa thu em nằm
Clouds Flew Away
It was a thing I knew for sure
a thing I knew how heavy my longing for it
was like: a man who fell flat on his face by himself
like the dead fallen flat on their own faces.
Nụ Hôn Đầu
Cuối năm học, tôi vỡ lẽ là tôi không vô hình như tôi lầm tưởng. Tôi học được một bài học về bản tính con người – sự tán tỉnh nịnh nọt bao giờ cũng để sót lại một cái mùi, một thứ mà chúng ta đều được trang bị để có thể phát hiện, và cho dù nó mơ hồ đến độ nào, chúng ta đều có thể phát hiện cái nguồn nơi đã phát ra mùi này.
Lặng Lẽ, Náo Động, Trên Những Vòng Quay Chết Người
tôi cố gắng hát
khi chỉ còn một mắt
tiếng hát yếu mệt, giọng hát andrea bocelli
trong sở thú
Chỗ chồchộ ấy
Chỗ chồ / chộ ấy
Đặt tênlà / Giăng Gieo
Bốn mươimùa / một năm
Con chimhót / giọngcon cừu

New Comments