Category: Sáng Tác
giữa chợ
thõng tay một mình thu lu
đứng trên đất trên đầu vù vù mây
trắng bay / bay cõi riêng tây
đông đâu đã ngự* sao cây đã buồn?
trích 3.3.3.9 [những mảnh hồn trần]: Chương 53
Em bảo: “Junkim là cục than kip-lê gợi tình nhất.” Hắn càng cười to, và cầm lấy bàn tay em: “Cảm ơn lời khen của em! Hãy gọi anh là Junkim ‘than kip-lê’ nhé.”
Em còn hỏi tại sao lại đặt tên ban nhạc là Hanoi del Jazzy. Junkim lại càng cười to tướng hơn…
Thơ đi bằng nhịp điệu
Lần đầu rung rinh, tôi như bài thơ lục bát
ngắt nhịp, gieo vần cũng lắm ưu tư
chút cảm nắng bây giờ như đã cũ
như lục bát bây giờ, làm dễ mà khó hay
Dòng yêu
Tôi mới chia tay người yêu. Mối tình bình lặng và dứt cũng dễ như người ta cắt một sợi bún khi làm món bún riêu. Tôi tự nhủ và cười: bún riêu ăn ngon, nhưng bún nát thì thường ế. Tình yêu của tôi giống như một bát bún riêu nát.
Tôi Cảm Thấy Tội Nghiệp Mùa Thu
tôi đặt con gián dưới bóng mặt trời và nhìn ngắm
có một tiếng ve kêu bay ngang qua nó
khi mùa thu đến và trượt té
rơi cộc lốc trên sàn gỗ
những chặng lưu lạc
chú bé con chập chững
chẳng cần mơ về một thiên đường nào cả
có thể hôn và sờ mó
tất cả những người đàn bà mình thích
Trò chơi trên mái ngói
“Cuộc đời” là một mỹ từ bóng bẩy, vô nghĩa, nhưng ít ra trong một vài trường hợp, nó có thể được dùng để mô tả một sự có thật, một hiện sinh, một siêu thực hay không siêu thực. Điều Định đang trải qua đây, có thể có ai đó gọi đấy là cuộc đời, có thể có ai đấy đồng ý với điều đó, có thể có ai đó mỉm cười với điều ấy.
Lưu Hiểu Ba: Một ngọn đuốc…
Khi bà Lưu Hà, vợ ông được cho phép vào thăm
ông đã khóc và tuyên bố hiến dâng
giải thưởng Nobel Hòa bình của ông cho những liệt sĩ
đã hy sinh trong cuộc thảm sát Thiên An Môn
Nhìn gương
Tay kia nâng ly chúc mừng
Tay này họ thò vào móc túi nhau
Lời tán dương thơm như mật
Ngọt như đường
My Love, Don’t Fucking Say Sorry
thọc hai bàn chân
giao chỉ / vô bức ảnh [bên dưới]
tôi tiến vào bài thơ
cốt kiếm một chỗ nằm yên
tịnh!
Những lá thư của người em trai
Anh nhớ lại khoảnh khắc ấy, nơi không phải Đông mà cũng chẳng phải Tây, hiện diện trong nỗi đơn độc thật bao la, và tất cả những thứ mà anh có chỉ là một giọng hát run rẩy và một bài hát đứt quãng, như một lời cầu nguyện lạ thường… Anh tiếp tục hát cho đến khi anh nhìn thấy… bóng dáng của nền văn minh.
Ô cửa mở ra phía biển
Còn một ô cửa sổ cuối cùng
anh mở ra phía biển
không phải vì cát
không phải vì sóng
Nơi ẩn náu
Trăm mảnh vụn của tờ giấy sa thải chấp chới bay như bươm bưóm. Những bánh xe cày xuống mặt đường. Cát bụi tung mù bãi đậu xe. Nửa tiếng sau gã trở lại. Tiếng súng nổ lốp bốp như bắp rang. Ba người chết. Nét sững sờ hằn trên khuôn mặt. Chủ hãng, người cai và một mẹ công nhân hay bới móc, chỉ chọc. Kẻ sát nhân thong thả lái xe lại đồn cảnh sát.
Kẻ lữ hành cô độc
Tiếng nói lương tâm khuya khoắt vọng về, khiến chúng ta run rẩy, lên cơn tởm lợm. Có lẽ Nguyễn Đình Chiểu không rõ lúc nầy người nông dân đánh mất hi vọng trên mảnh ruộng cày. Chiến tranh đi qua quá lâu…
Bỏ nửa ngày 25 tháng Chín, đi
. . . băng qua bức tĩnh vật “bedroom at arles” của van gogh
“self-portrait with yellow christ” của Gauguin
“still life with onions” của cézanne
“a dance in the country” của renoir
Những chuyến thăm bệnh viện St. Elizabeths
Đây là người đàn ông
đang nằm trong nhà thương điên.
Đây là giờ
của người đàn ông thống khổ
đang nằm trong nhà thương điên.
Cây quỳnh không ra hoa
Cây giao tự nhiên chết. Cây quỳnh không ra hoa nữa. Đêm nào bố cũng độc ẩm, lặng lẽ đến vô thường. Mẹ vẫn hay nói. Hàng tuần vẫn đi họp hội phụ nữ xã rồi về ngủ quên khi đang đọc một nghị quyết trên giấy.
mần được không
gẫm xem một đấng trượng phu chuyên nghề lên dây cót
mấy trự nam nhi bề bề lẫm liệt ăn theo
thiên thư đã đề quyết đời đời tuân hệ mẹ
thắc mắc mần chi suối lũng với mây đèo
Lối thoát lãng quên
Khi tôi bước vào rạp hát có tên Lối Thoát
Rạp hát tối mờ một vẻ im lặng đáng sợ
Trước mắt tôi là một tấm màn sân khấu
Chỉ còn là một sự mặc niệm cho cái chết của một kịch bản
trích 3.3.3.9 [những mảnh hồn trần]: Chương 33
Chị chỉ nặng có 45 cân nhưng trong lúc hăng say bắn tầu bay Mỹ xâm lược chị đã vác được hai hòm đạn trên vai, mỗi hòm 45 kg. Lòng căm thù giặc cướp và sự hăng say chiến đấu đã làm cho chị lập nên kỳ tích thế giới. Sau này lại có cấp trên muốn chị vác lại hai hòm đạn cho khách quốc tế xem. Chị đã cố vác…
Tôi Đã Khóc Và Vĩnh Biệt Nó
tôi thức dậy mồ hôi ướt áo
và đêm texas yên tĩnh
tôi hoảng hốt quay tìm giấc mộng
nhưng nó đã qua đời
Bản sắc dân tộc ♦ Đêm bên bụi dâu
Anh đưa em qua bên kia cầu
Nơi đó chúng mình cầm tay nhau
Anh nghe nói em vẫn còn trinh?

New Comments