Category: Sáng Tác
Giã bạn, tao đi.
Ngoài kia nắng có ươm vàng
Mây phiêu du có lang thang cuối trời
Mày tao chung mấy cuộc chơi
Những trang Văn Học thế thời mông lung
Phân ưu
anh chợt nhẹ như gió
hồn bay lên bay lên
anh cười hiền quá trời
súng gãy từ lâu lắm
tháng ba bẻ cuộc chơi
Chờ tôi với…
“Uỳnh…”
Nhanh như chớp, Toàn chụp khẩu súng, nhào xuống giao thông hào.
Một quả đạn đại bác không giật bắn vào ngay giữa vị trí phòng thủ. May không ai bị thương.
Sáng hôm sau, cảnh mũ sắt, mũ cối quấn quýt nhau chỉ còn là giấc mơ cũ.
Khóc Cao Xuân Huy…
vô thường khép mở quyển kinh
tha phương là cuộc mưu sinh lỡ làng!
Thôi thì phất lá cờ tang
bay ngang địa ngục thét vang đất trời
BYE BYE! SÚNG ĐÃ GÃY RỒI!
Gia tài
Có thể ập tới, lúc nào
cha ông . vạn đại . giấc bào hao
chiêm
tượng hình . đảo đảo điên điên
gạch ngang ________________thống khổ
Mang hắn trở về / Suicide Season
Chúng tôi nhìn chằm chằm chiếc đồng hồ bị hỏng, kim đã ngừng quay
Ngày trở thành đêm, trái tim trống rỗng và khắp nơi trống rỗng
Ngày anh mất hắn, anh dần mất luôn anh
Vì khi hắn chết, hắn đã lấy đi một phần hồn anh
huy lấn tới
cái vé vào đời đã bị thu hồi
huy bị phạt hay huy trả vé
cầm lấy nhẹ nhàng trả đi cũng nhẹ nhàng
cái vé giông bão không tháng ba không chờ sao lại lấn tới
Trên những cánh đồng Flanders
Chúng tôi những người chết. Đôi ngày ngắn mới hôm qua
Chúng tôi đã sống, đã cảm nhận sớm ngày, đã thấy ánh hồng hoàng hôn
Đã yêu, cho và nhận, bây giờ chúng tôi nằm xuống
Những cánh đồng Flanders
Ông Gẫy Súng đã “ lên tàu “ ( *)
Như vậy là ông Gẫy Súng đã lên tàu về quê.
Lần này thì súng của ông bị bẻ gẫy chẳng bởi tại người,hay bởi vận nước, mà bởi cái lẽ sinh lão bịnh tử mà không một ai thóat ra khỏi được vòng cương tỏa của nó.
Thương nhớ Cao Xuân Huy
Thành phố lạ, biển đen không đâu là nhà
tên tuổi râu quá cứng để nhớ
bản nháp cuộc đời viết mãi chưa xong
Đêm trổ mưa, đi về như cơn mộng
rượu đỏ máu bầm cũng thế thôi
Hỏi Huy, Sao Chết Tháng Này
Huy Ơi
Tại sao Huy chết tháng này
tháng này không phải tháng ba,
cũng chẳng phải tháng tư,
tại sao Huy chết
Lời Cuối (cho Cao Xuân Huy)
Thơ Nguyễn Thị Thanh Bình
Phạm Duy phổ nhạc
Quốc Toản hòa âm
Kim Tước trình bày
Trả Lại Tiền
“‘Thổi’ không thì nhiêu?”
“Mười.”
“Vẫn không đủ.”
“Dzậy chớ muốn nhiêu?”
“Có năm thôi.”
Refund
The craving for a woman makes him pedal his bike round and round the city.
A few street sisters can be spotted on Red Cross Boulevard, popping in and out of sight from behind large trees. “Too much traffic, can’t do it,” the man thought.
Ông
Một cái xác ướp thoả mãn mọi khoái lạc
trong Kim tự tháp hủ mục tàn tạ vĩ đại
Vị Pharaon cuối cùng là ông
tưởng như đã chìm vào giấc ngủ nguyền rủa muôn năm
Cũng Cám Ơn Đời Cái Bắt Tay
Muốn tao gửi luôn cho mày cặp nạng?
Tay bước thay chân tiếu ngạo giang hồ
Mang về bển đi, một đời la lết
Làm mồi nhậu với bạn bè xưa
Lên non hái trái
Ngay từ lúc chọn nghề, cả ba mẹ, anh chị đều cho tôi là một con điên. Bốn năm dùi mài, thích thú với khoa sư phạm, bất ngờ gặp và quen anh, tôi cứ nghĩ anh là người đồng cảm với tôi, nhưng khi thấy ánh mắt lúc tiễn lên tàu, tôi chợt thấy anh lại ném về phía tôi một cái nhìn đầy nỗi niềm và tuyệt vọng…
Trộm của Chúa Trời một đêm
ăn cắp của Chúa Trời một đêm
một đêm về nguyên tắc không được ghi vào lí lịch
hai kẻ trộm âm mưu xa rời phận sự
thức và nhìn đêm hấp hối
Tàn canh ♦ Mộng du
Thời gian rắc vào không trung lân tinh thinh lặng
Lốc cốc gõ—nhịp phím mải mê
Kí tự phát sáng khoảng trắng ẩn ngôn
Mộng du gom màu
Rải đầy lối
Tôi Kiếm Chuyện Gây Sự Với Cả Thế Giới
rất ít khi tôi hài lòng
tôi luôn phiền muộn và rắc rối
có khi tôi tưởng mình là cả thế giới
khi thọc một ngón chân vào ngôn ngữ thế giới
thật ra thế giới không biết gì tôi
hackerrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrr
ta
hacker
biệt danh BỌ HÚC
sập sập sập
web, mail, blog
Chuông đêm
Ta rủ chiều dài hẹn
Một buổi ồn hơn đô thị rục xương
Bản đàn thủng tai lồi mắt
Một diệu kỳ mang danh phản trắc
Và khoái cảm lộ hình giữa tiếng sủa thuê
Những bài tập viết của tôi – phần II
Còn Nĩnh với Ngần thì vật mình lên xác mẹ. Lũ nó đau lòng không giống người khác. Mẹ sống cũng đau. Mà chết cũng đau.
Dân làng Dầm đi đưa ma, vừa đi vừa rỉ tai nhau:
– Chết no hơn sống thèm là thế.
Chỏng gọng ♦ Tìm em trăng lầm lỗi
Mặt trời nhìn chòng chọc
Anh
chòng vòng
chỏng gọng
Chóng vánh em chót vót
Run trên cành lá chết
mùa đông lộng lẫy giá băng
rơi lạnh lùng tuyết trắng
xuống
cặp vú đàn bà
thèm nắng
Những Mẩu Chuyện Cho Gái Trinh
tôi ao ước trở thành ma sơ
kết hôn với Giêsu
người không có dương vật.
Hoặc làm mẹ Maria
cũng không tệ.

New Comments