Category: Sáng Tác
Người đàn bà ngoại tình
Buồn cười nhỉ. Có khi mình tưởng rằng mình cần người ấy để nói nhiều chuyện, “trút hết tâm sự” như kiểu mọi người thường diễn tả mà té ra chẳng có chi để nói cả. Cái mà mình cho là nhiều chuyện là điều có thật đấy, nếu mình nói với mình; nhưng nếu phải nói với ai khác, dù người ấy mình cho là thân nhất, hiểu mình nhất nhưng rốt cuộc, nghĩ kỹ thì hắn chẳng hiểu gì về mình.
khúc quay hư ảo
chống lại bốn bức tường gương phẳng
chống lại sự vận động lướt tới
bản sao âm hồn ướt
tôi cố trườn ra cõi sống rữa đã chết
Gươm đàn nửa gánh
Hoàng thượng làm thơ không tài hoa lắm, nhưng sâu sắc, chỉ thoáng nghe qua đã thấy ngồn ngộn khí tượng đế vương. Còn các quan thì ra sức ca tụng trời ca tụng vua. Kẻ làm được thi văn thì vung mồm la hét tựa ông vua chốn thi xã. Kẻ không nặn ra được thi văn cũng cố ra vẻ coi thường hết thảy.
Cáo phó
Bạn có thể làm nhiều trò ảo thuật chính trị
Nhưng bỏ mặc cô gái chìm ngập trong tuyệt vọng
Bạn lớn giọng bảo lịch sử đầy dẫy tiếng thét phẫn nộ
Và nhủ thầm cuộc đời là trò lừa đảo kỳ diệu!
Làm mới
Không cần đặt một viên gạch xếp hàng
Tôi cũng sẽ đến lượt
Có một chỗ chen chân
Trên chuyến tàu định hướng
Câu chuyện này phần lớn sự thật
cuối cùng cũng mở được lối ra hỏi lưu có sướng khi làm xong bài thơ? lưu không trả lời để cho bộ nhớ đổ hết lên sàn [đầu tôi từ nay trống rỗng đứng núi này cứ trông núi nọ!] từng mảnh ký ức lớn
nhỏ
văng xa…
Nước non ngàn dặm…
Xin trở lại với Ngọc Vạn, Ngọc Khoa. Công nghiệp của hai vị công chúa ấy rất đáng được ca ngợi. Tiếc thay, nếu Huyền Trân Công Chúa được vinh danh trong lịch sử, trong văn thơ, trong lòng người, thì hai người con gái yêu của chúa Sãi ít ai biết. Chính sử cũng không thấy nói đến. May thay, trong Đại Nam Liệt Truyện Tiền Biên có ghi lại…
Gõ Đàn Vô Âm
Tàn cuộc chiến. Hắn mang balô, vác đàn, khập khễnh về đây. Cái hóc núi hình tam giác giống như mũi tên bắn vút vào rặng núi già xanh đen thách thức. Hắn nói với dân sở tại là đất nầy đắc địa, mọi người sẽ giàu. Dân miền núi cười chất phác, rằng không cần giàu, chỉ muốn no cái bụng, có ông hát hò càng thêm vui.
Viễn xứ
biển cong cớn như môi nàng
hôn vào khuyến dụ
tình đời hở hang bãi cát nằm
tôi im hơi đợi chờ con nước
nóc trời và đáy cát
Tôi nhảy đầm, tôi giao lưu với những người đàn bà tiếng tăm bất hảo, tôi tiếp khách bằng rượu Tây hằng đêm, tôi mưu tính, tôi thực dụng, tôi xem mọi chuyện thuộc “phạm trù sinh hoạt”, tôi đi về giữa đêm hôm khuya khoắt… nghĩa là tôi thoáng rộng, tôi văn minh, tôi tự tin, tôi thức thời chứ không có nghĩa là tôi “Tây hoá”, tôi bê tha…
Tiếng trăm năm gọi
những ngày xưa chưa xóa hết
giáng sinh thao thức gọi mời
đêm nay sánh vai tình mới
xuống phố em buồn, không vui
lời đất sét ♦ bài thơ cho những ai… ♦ giáng sinh của tôi
tôi phóng xe
quẩn quanh phố vắng
kéo theo
sáu mươi lần
giáng sinh không phép lạ
Thi sĩ và thơ
Các bạn thân thiết của tôi ơi, thơ là hoá thân thiêng liêng của nụ cười. Thơ là tiếng thở dài làm khô giọt nước mắt. Thơ là thần khí nương náu trong linh hồn mà dưỡng chất của nó là trái tim và rượu của nó là lòng thương cảm. Thơ không đến trong hình thức ấy thì chỉ là đấng cứu thế giả.
Gió cứ thổi trong bầu trời xám
Mưa thì mù mịt những điều hãi hùng. Không có gì ở đây, ngoài những cơn gió cứ thổi, cứ than thở không dứt trong suốt mùa đông, những loài gió lạ lùa qua khe cửa sổ sơn xanh chống chếnh, những loài gió với gương mặt và hơi thở khổ đau, trĩu nặng mà vẫn ngang tàng.
Ông nghe rõ tiếng đóng quan tài mỗi lúc một vang mạnh.
Cảnh tượng cuối năm
Những ngọn nến thắp lên
Rồi bấc tàn
Chiều xanh sẫm
Em bước qua chiều cũng như ngọn nến cháy lên lòng ta
trang hoàng một năm qua
mỗi nơi chốn
một chiếc nơ
mỗi thám hiểm
một hạt cườm
mỗi rong duổi
chuỗi kim tuyến
Tôi Hát Silent Night Trong Đêm Yên Lặng
josh groban hát lên một cách thành kính
sau đó celine dion giành chiếc microphone hát lại
mariah carey cũng rán bắt chước hát theo bằng một giọng uốn éo
nghe buồn cười nhiều hơn buồn thật
Lạnh Hơn Mỗi Giáng Sinh Về
Có phải Chúa chỉ nằm trong máng cỏ
Cho người về chúc tụng, tung hô?
Có phải Chúa không thấy ai ngoài phố
Đi trong mơ không biết nửa đêm về?
Bài thơ cho Lãng Vân mênh mông trần thế
Cụm mây nào không anh
Vạt mưa nào không xanh
Tuổi trẻ đang qua đã qua sẽ qua qua qua qua ai mà nhớ nổi
Giọt tha hương lách tách café chiều
Người qua kẻ lại đếm nhau như lô cốt trên đường
Không Ai Yêu Thương Tôi
Gã muốn nuôi mẹ, vì bố đã mất, các anh chị ai cũng yên bề gia thất. Nào ngờ sự có mặt của mẹ gã đã làm khổ gã thêm. Mẹ gã đấy ư! Sao không giống với sự trông đợi của gã. Gã đã không biết rằng mẹ gã có tính nói dai và hay xía vào đời tư của gã một cách sỗ sàng. Sự lắm điều của mẹ gã khiến gã phát điên.
Trên xa lộ 680 về hướng bắc ♦ Một ngày Tuấn Vũ
từ đầu này vòng đến đầu kia gã bảo có cảm tưởng từ tử cung thơ phọt ra ấy máu lắm dừng lại đái hễ gặp nai liền chỉ đường cho chúng chạy(!) hành động đấy thường rất vô tư cứ luôn mồm bảo “vui thôi mà . . . vui thôi mà!*”
suốt
Con chó chạy nhè nước bọt
Những khu rừng không có cây
Những dòng sông không có nước
Những cánh đồng không có người nông dân
Những con chim không mọc cánh
sự bôi nhọ khủng khiếp
chúng tôi xuống đường Paris
mà lòng hướng về Hà Nội
chúng tôi đã làm việc nên làm
lòng càng khâm phục những người ở Việt Nam
tôi vẫn thế ♦ tôi vẫn sống như thế ♦ mỗi ngày
trong một giấc mơ tôi đã chui vào khung cửa sổ năm 1919
của André Breton*
và thấy cái bóng ông cắt ra làm 2 mảnh
vẫn nằm đó
suốt gần 100 năm qua

New Comments