Category: Sáng Tác
Thơ rời cuối năm
những búp sen khô giữ từ mùa Khánh Đản
gác thờ tiếng tán xướng của đồng cỏ
chúng trở lại. Nhưng mi. Mi
Hãy mặc áo, hãy để trắng, ra đi.
Trong Quán Cà Phê Một Buổi Chiều
tôi thỉnh thoảng chạy trốn thế giới bận rộn
bằng cách đi ra một quán cà phê đầy người
nhìn người ta bận rộn
có vài người rán làm ra vẻ bận rộn
trong một số người bận rộn thật
Moulin Rouge
nàng nhún nhảy
trên một quỹ đạo khập khiễng
như những kiều nữ Moulin Rouge
xinh như mộng.
Về quê ♦ Cái nhìn ngược
Có phải cả đời đã quen nhìn xuôi
nên lòng rưng rưng mỗi lần nhìn ngược.
Cái nhìn ngược bỗng thấy đời chân thật
ngược cái nhìn từ đó đi lên.
Phác Họa (kỳ 7)
Suy nghĩ không theo kịp bước chân tôi và tôi lại cảm thấy mình trống rỗng. Nhưng rồi, dù bước chạy không hề thay đổi, tôi vẫn nhận thấy tôi đang hụt hơi. Những con người xung quanh chuyển động nhanh đến mức tôi phải nhanh chóng thừa nhận rằng mọi sự tách rời của các thành phần cá nhân tôi chỉ giống như một trò đùa vô nghĩa.
năm mới vẫn không có gì mới
những cái chợ tự phát bên lề đường không cần đóng thuế
những “gái chợ đông” ôm thúng co giò chạy khi thấy công an
những “trai giữa chốn ba quân” trơ mặt chạy xe ôm nám đen khuôn mặt
Làm gì để mùa xuân vui
em hỏi tôi làm gì để mùa xuân vui
thành thật trả lời em rằng tôi chả biết làm gì
nếu có thể
tôi
làm thinh con mắt
ở main library gặp tình cũ
tôi ngồi lại dưới kẹt nách đọc ý nghĩ mình qua những dấu chấm tròn tròn bỏ lâu lắm ngoài ngoặc kép
những ý nghĩ tôi tin đọc kỹ chí ít cũng giúp làm được cái sườn đỡ một linh hồn đang hiện hữu trước mặt
Buổi sáng trong làng
Như vậy kể cũng may mắn: Đạn bom chưa giết chết Dự. Bệnh tật, đói khát, sơn lam chướng khí… trên rừng núi không vật ngã được anh. Dự vẫn sống nhăn răng để trở về và chịu đựng tiếp những khổ nạn của thân phận thằng ngụy quân cầm súng bắn phá cách mạng, chống lại nhân dân…
hai con xuân
một con nhắm một con nhòe
con nhắm rõ rành như ban tối
con nhòe mơ hồ như ban khuya
hơi xuân ngọng nghiụ phồng líu cả lưỡi
Con mèo của tôi
Thằng chó nào đã lái xe tông nát nó
Thằng chó nào ẵm nó, búng mũi nó, đánh đít nó, vuốt ve nó, dẫm nó, hít nó vào phổi, ăn thịt nó trên đường
Thằng chó nào nặn ra nó thành một tác phẩm, rồi đột ngột chối bỏ nó
Bản thảo mùa đông
giữa những cổ tự nhạt mờ đạo nghĩa
giữa lũ tượng đá lịch sử điếc câm
như con ba ba theo đàn cá lòa
bơi quanh viên kim cương quý
ở cuối con đường
có một thế giới khác với thế giới này
thế giới không có gương soi
không có ảo ảnh
người không có bóng
vật không có bóng
Phác Họa (kỳ 6)
Anh phải bám vào tay vịn. Tôi ngồi bắt chéo chân trên chiếc ghế bành mây vẫn thường được đặt trong bóng tối, ngắm nhìn lớp da bị thời gian xô giật như đang chồng chất lên gáy anh. Sau mỗi bước chân lớp da ấy dường như bất động nhưng không hiểu sao tôi lại có những liên tưởng kì khôi về những con sóng biển.
bài tháng chạp
một món quà năm trước
nằm trong lá nhớ lại mùi của đất
nhớ những người đã đi như phù sa
để lại mảnh đất quen cho đời gieo mạ
hoàng-ngọc-bích
Khói bếp rõ cay khó nhíp mắt tôi tưng tức ngắm em trồng chuối ngược. Cặp chân dài bắp măng thuôn thuốt quắp thành giường cắn được thịt tôi các vuốt mèo cà tím. Giọng ư ử nhờn bọt bôi trơn cơ phận nổi tôi mũi chích tiêm tận tụy. Tàn thuốc chì ngắc ngứ rắc tiêu lên tấm bánh khúc lấm nước maggi gậm dở.
ghi chép ở bệnh viện
chợt thấy
một ông già ăn nằm cùng chế độ
mắt trái bịt kín bằng dấu cộng trắng và đỏ
mắt phải nhìn phần đời còn lại, và
trên tay cái gậy tung tóe, phân trần điều gì đó
giữa khoảng không không có gì
chúng xộc vào mồm xỉa xói gan
ruột
bức bách anh [thực khó hiểu!] tới chạng vạng mới ngó vào khắp các đường chỉ dọc ngang trên lòng tay
Phác họa (kỳ 5)
Cái hang sẽ không bao giờ được hoàn thành, tôi nghĩ như vậy. Tôi mặc xác mọi ý kiến cho rằng tôi đang kể một câu chuyện nhạt nhẽo ngớ ngẩn. Tôi muốn tả cái cảnh con chuột hùng hục đào hầm từ sáng tới tối, cái cảnh nó toét miệng cười và giãy đành đạch trong đêm…
Ám tượng
bữa cơm trưa văn phòng
nhét vào cơn đói
nghẹn lo toan
giũa mài toan tính vuông vắn những bánh răng
cài vào guồng quay thời cuộc
nhìn sâu cơ thể
một khởi động không chắc chắn
tay vuốt giọt tro tàn
chọc cho thân thể màu ngước lên
thế giới đang kéo ra
đuổi bắt lỗ thủng vô tận
Không bao giờ kết thúc
Nắm lấy tay anh, dắt anh đi
Mình là những đứa trẻ tiếp tục quay về sai lầm
Nắm lấy tay anh, dắt anh đi
Mình là những đứa trẻ không còn cứu được
Đất ăn mất ngoại tôi
Ngoại tôi hình dung đồng bằng miền Tây
Dẹp lép như cái nia tròng trành
Nhiều lần rủ đi biển, lên núi, cao nguyên
Bà lắc đầu…
Khất thực
Trên con đường
đốm nón tròn như chùm electron nhiều màu
bắn
từng vệt đường tốc độ
như mũi tên lao về nơi không đích

New Comments