tôi rất buồn
khi đi trên những con đường không còn vỉa hè
khi
3 triệu đảng viên ngồi rung đùi trong nhiều biệt thự
spa, resort, hotel năm sao, du lịch Thái Lan, Sing, Trung Quốc
những cái chợ tự phát bên lề đường không cần đóng thuế
những “gái chợ đông” ôm thúng co giò chạy khi thấy công an
những “trai giữa chốn ba quân” trơ mặt chạy xe ôm nám đen khuôn mặt
tôi rất buồn
khi đất nước tôi
chạy theo lá cờ búa liềm xa lạ
20 năm máu lửa chết chóc xảy ra
đều là nhân danh công và nông
đều là được nuôi
bằng công và nông
tôi rất buồn
vì sau 35 năm “hòa bình”
công nhân vẫn bị khai thác sức lực trong những nhà máy ô nhiễm, không có bảo hiểm y tế, bảo hiểm tai nạn
nông dân vẫn không có đất, không có chủ quyền, không được bảo vệ quyền lợi tái định cư
80 triệu con người dòng giống rồng tiên
dù muốn dù không cũng phải chịu cái cách sống chạy theo đồng tiền
hạnh phúc lứa đôi cũng không còn giá trị
tôi rất buồn
cho cái gọi là bốn ngàn năm văn hiến
cái gọi là dân tộc tính
cái gọi là hồn việt
cái gọi là anh linh sông núi ngàn năm
một cơn giông dữ dội quét qua
lá xanh cũng tan tác nói gì lá úa
sáng nay tôi đi chợ tết
thấy thương những kẹo mứt rượu trà
thấy thương những đồ hàng mã
thấy thương những “gái chợ đông” hối hả
ngồi xổm vỉa hè con mắt láo liên
có tiếng chuông nào gõ vang trên thinh không
trái đất ngàn năm vẫn quay vòng vòng
năm mới ở đâu đâu là năm mới nhỉ?
tôi buồn hiu
vẫn không có gì
làm gì có năm mới với tôi?
2011
.