Một thế giới có tên Lãng Quên
Tôi – kẻ bộ hành đã thử bước vào thám hiểm nó
Trong không gian mờ nhạt của nó, làm mờ nhạt tôi
Trong không gian Lãng Quên
Ẩn số bí mật mà tôi đi tìm, và cứ mỗi lần tôi tiến lên phía trước, ẩn số lại lùi về phía sau
của nó
Khi tôi bước vào rạp hát có tên Lối Thoát
Rạp hát tối mờ một vẻ im lặng đáng sợ
Trước mắt tôi là một tấm màn sân khấu
Chỉ còn là một sự mặc niệm cho cái chết của một kịch bản
Trong rạp hát trống không! Đã không còn một khán giả nào và họ cũng đã chết hoá đá ở
một nơi nào thuộc về thế giới Lãng Quên
Và vở kịch vẫn chưa bao giờ được mở màn
Và ẩn số vẫn nằm sau tấm màn
Tấm màn vẫn mãi là tấm màn
Khi dòng chữ trên tấm màn đã bị ố hoen.
.