chiều
nó soi gương
ánh nắng còn lại
vỡ toang
một mảnh gương
le lói,
nó hiện ra: nhợt nhạt
nửa sáng
nửa tối
người con gái soi gương
mơ hồ
nàng yêu nó?
chiều nay,
đơn sơ (rất đơn sơ)
như tên nàng
nó cũng không . . .
chỉ nhớ cũng chiều, cũng mây cong
vẽ trời rêu đỏ
người con gái
chẳng sang sông
chẳng xe hoa
chẳng vượt biên
nàng bay trên phi đạo biệt ngàn
(sân bay rộng thênh thang
hò hẹn cuối
Saigon
những chuyến bay đầu tiên
Vietnam
đoàn tụ trên xứ người)
kỷ vật nàng con gái
ghì xiết
vỡ toang
nhặt mảnh gương
bóng ma cứ hiện ra
hoài thai những cuộc tình
.