Category: Sáng Tác
Tiếng hú trầm mê ♦ Chuyến đi mảy bụi
Tỉnh dậy đã thấy mình ngồi bên bờ một con sông. Nhưng sao trông có vẻ quen quen dù tôi chưa biết sông hồ là thế nào cả. Một con thuyền độc mộc đang trôi giữa dòng sông trong vắt. Thì ra là cọng rơm khô trôi trên con mương nhỏ quanh sân trường, còn tôi không hiểu sao lại bé đi như thế này nhỉ.
Country Hamlet
We use to sit our dinners out in front of the house
And dream of a future at noon among dippers of cold water
Sometimes we wonder how a story on the news
Could seem like some old tragicomedy
Đừng Đến Sân Ga
Anh cố tình không quan tâm gì đến điều khiếm khuyết của mình, nhưng rốt cuộc, cái đó lại ám ảnh anh như thường lệ. Anh thấy mình rõ ràng bước đi khập khễnh, chân thấp chân cao, mọi vật nhấp nhô không đều trước mắt anh làm anh rịn mồ hôi trán. Anh cúi xuống nhìn chân mình hai ống quần rộng thùng thình, hậu quả của mấy tháng nằm ở quân y viện ốm hẳn người đi.
Cái ống hút và bát súp thời gian
Không cần phải to lắm đâu
Và cũng không cần phải quá mạnh như ống bơm ở những trạm xả lũ
Cái ống hút chỉ bình thường thôi cũng đủ
Cho bát súp thời gian hữu hạn của con người
Mùa đông
Cánh cửa mở toang, nhưng / không có ngày
Lỗ đen hình bình hành / hé rộng dần
Những chiếc / bóng trong suốt
Đang / b a y / lướt thướt
Ngoài Tầm Tay
Mùa hè năm ấy tôi lên mười, trong trí nhớ của tôi, bố như người khổng lồ, mặc dù mẹ tôi bảo rằng ông không mấy cao lớn, chưa cao đủ để phải cúi đầu mỗi khi bước vào ngưỡng cửa của căn nhà do công ty cung cấp cho trưởng toán. Căn nhà có cái hàng hiên được che kín, nằm phía sau xưởng gỗ.
trái thơ
người đàn ông nổi khùng cắn vào trái thơ
rớm máu chân trời chạng vạng
hàm răng rụng suốt chiều dài chiêm bao
những hột thơ rùng mình hóa kiếp…
ví dụ
vẫn có một nơi thâm thấp ngồi tình chồm hổm
ngổn ngang sò ốc mút tầm
em hỡi em đừng buồn
cho dù những đại gia tới tấp lên ngôi
Những gã đàn ông / Men
họ thít chặt lại. Chỉ một chút. Lần
thít chặt đầu tiên thật dễ chịu. Một lần ôm nhau nhanh chóng
thật mềm vào trong sự không thể chống đỡ của bạn. Một chút
rồi sâu hơn. Nỗi đau bắt đầu. Vặn xoắn
Rồi gió lên
Rồi tôi bị nghiền nát. Tôi bị nghiền nát sau khi đã ăn cái thứ bột đó. Một thứ bột có màu trắng như những thứ ngũ cốc bình thường khác. Tôi bị nghiền nát và trở thành một thứ bột. Tôi không ý thức được đó là một thảm họa đối với tôi. Tôi thấy thú vị và có một cái gì đó kích thích tôi.
Tôi là một loại bột.
Tôi Có Một Ngày Chưa Bao Giờ Bắt Đầu
vừa mở mắt ra tôi đã nghe mình nói
tôi nói không ai nghe
tôi có nói đâu
tôi lắng nghe mình nói dối
Where the Ground Forms
It’s so strange
The place where I stand might have the dead buried underneath
Just as many things that used to live
But things are still living and perhaps
Ngày cuối cùng của những chiếc áo đồng phục màu trắng
Không cần xe hơi. Không cần biệt thự. Ghét bỏ chỉ số IQ. Cần nhiều não của một thằng điên.
Nhưng đố mà mua được não của một thằng điên. Thằng điên, mặc dù nó nghèo nhưng bó chẳng đời nào chịu bán bất cứ thứ gì mà nó có.
kẻ bán áo tang
đêm qua
tôi gặp một người
khuôn mặt kín bưng trong mũ trùm sùm sụp
tự xưng là kẻ bán áo tang cho thành phố
Sám hối
khi thơ em như nước rửa chân
thế hệ em buồn bỏ mẹ
những cái móng gà đỏ ối
những cặp vú buồn hiu trong đêm tối
Nhưng Chỉ Là Giấc Mơ Thôi
Fumiko không phải là người thân của tôi. Chị chỉ là con búp bê kokeshi cao chừng sáu tấc đội mũ lụp xụp. Tôi chưa bao giờ kể cho bất cứ ai biết sự hiện diện của chị bởi vì sẽ chẳng ai tin tôi và người ta sẽ cho là tôi điên. Tôi gặp chị ở một chợ trời. Đó là một con búp bê bằng gỗ có đường kính bằng cái ly uống nước.
Chết tiệt
Một bạn tù (giả)
Ðóng một chiếc đũa tre vót nhọn
Từ tai này qua tai kia
Từng người
Lặng im!
Walk About
bếp nhà ai khói lan. đêm trường
về
hai chân treo tường [bóng
hắt xuống thành di sản] vậy mà
From a Story about Shoes
a group of pilgrims
bore a cross through the skies of exile
on combat boots
one crusade
one dreamland
Chuyến đi đầu tiên khởi hành như vậy
Tôi biết với một số người, giống như tôi bây giờ đây, được trang bị cùng một lúc cả hai kí ức. Sự trùng khít hoàn toàn về mặt thời gian của hai sự kiện diễn ra khác biệt, và sự xác thực đến dai dẳng, vô nghĩa của nó khiến tôi hoàn toàn tin tưởng rằng không đâu trong hai sự kiện ấy lại chỉ đơn thuần là một ảo ảnh lừa dối.
Tôi Nói Thay Người Không Dám Nói
tôi khỏe mạnh đi qua những hàng rào sắt cao
để đi vào white house khi mưa mùa đang tới
tổng thống obama đang cởi trần chơi bóng rổ
với vài thiếu phụ mặc yếm luộm thuộm
Rời em về thăm buồn
Qua mấy rặng dâm bôn
Tôi trở về thăm hồn
Cỏ và lông là một
Tôi trèo lên, núi nhột
The Triangle Game
Vo ve vởn vơ bài học đạo đức chương 1 chương 2
Tình yêu chưa bao giờ có chương cuối
Trừ những kết cục thường phải đính chính vĩ thanh
Mái nhà tranh hai tim chưa đủ che mưa qua thế kỷ
H2
Bài thơ ngoi mình theo điệu múa của tro và gió lú trong buổi chiều tôi ngoi đời trên băng ghế rộng quán cà phê em nhỏ thở dài đời điếm gái sập tiệm

New Comments