Cánh cửa mở toang, nhưng không có ngày
Lỗ đen hình bình hành hé rộng dần
Những chiếc bóng trong suốt
Đang b a y lướt thướt
( Người kéo vĩ cầm là một cô gái
Có nước da trắng bệt )
Trận gió ập vào
Cánh cửa mở toang
Nhưng
Không có đêm
Họ tiến tới chạm khẽ vào chiếc rương đựng đầy kỷ vật ẩm mốc
Và gần như . . .
. . . biến khỏi
Bộ đồ trắng đen
Căn phòng trắng đen
Hai bộ xương: một trắng, 1 đen
Hơi thở
Hơi
Thở
. . .
Phả ra từ cánh đồng lớn cách đây vài dặm
Tiếng nhạc run lên bần bật
( Người kéo vĩ cầm là một cô gái
Có mái tóc nâu, dày, và gợn sóng )
Chiếc bóng gãy trôi qua bức tường màu xám
Cây cột không thẳng
Những sợi dây điện không thẳng
Mái tóc nâu, dày, không thẳng
Tiếng vĩ
Cầm
Vập vàng
Không thẳng
Cô bé dẫn mẹ vào một quán ăn không có cửa
Một mùi bay ra, như mùi ếch nướng
Nhưng không có ếch nào cả
Cánh đồng ấy phủ đầy sương
Những ngọn cỏ gục đầu
Chàng thiếu niên cỡi con tuần lộc non đi
Tìm một Bông-Hoa-Không-Dính-Tuyết
( Người kéo vĩ cầm là một cô gái
Đeo chiếc nơ màu cam
Các ngón tay mỏng mảnh, thuôn, dài )
Cánh cửa
Mở toang,
Nhưng không
Có người
Lỗ đen hình bình hành dần khép nhỏ
Một ngọn gió ướt lạnh xuyên qua, đổ
Ập vào bức tranh
treo
TRÊN tường, và
Để lại vết cứa rỉ – đầy – những — giọt —- nước —– đen
. . .
Đứa trẻ thắp nến
Nền nhà dư một dấu giày
Hai dấu giày
Ba dấu giày
Bốn dấu giày
Năm dấu giày
Sáu dấu giày
Mười ba dấu giày
Đứa trẻ reo lên: Chúa đã về ! !!
Gió thổi mạnh hơn
Hơn nữa
( Người kéo vĩ cầm là một cô gái
Có nụ cười không trùng khớp với ánh mắt
Hàng mi cong và dài,
Rất dài
. . . )
Mười Hai [12] giờ tối
Chỉ còn tiếng thổi
Tiếng rơi
Tiếng giãy giụa
Tiếng ú ớ
Tất cả cùng trút ngược vào cổ họng của
Đứa trẻ
Nến tắt
Lỗ đen thêm rộng
Gần như tròn, và sâu hoắm
Đủ để chứa đựng tiếng gào thét của mười ngàn cơn ác mộng
Cánh cửa mở toang,
nhưng
Không phải Chúa
Không có Chúa
Không còn
Chúa
(. . .)
Trên cánh đồng cỏ phủ đầy sương cách đây vài dặm
Chàng thiếu niên vẫn cỡi con tuần lộc n o n đi tìm
Một Bông-Hoa-Không-Dính-Tuyết
.