Category: Sáng Tác
Những động từ / Глаголы
Những động từ,
đang sống ở dưới hầm,
sinh ra và hít thở trong hầm sâu,
dưới những tầng gác đè ngập đầu
nhét đầy chủ nghĩa lạc quan.
Sen!
Ngày tôi đi học xa, cũng là ngày mẹ chị hoá điên. Sự trùng hợp ấy mãi sau tôi mới biết. Người đàn bà đã từng bị ruồng rẫy, bị phụ tình để rồi có một đứa con côi ấy đã không còn giữ được sự tỉnh táo khi đối mặt với chúa, với đời. Người ta đã thấy bà cười, sau một tràng cười ngất như chưa bao giờ được cười, từ đó tiếng cười và tiếng khóc trộn với nhau…
Gạch
Tôi đã nắm chặt trong tay thớ gạch tháp Champa
vô số đền đài đình chùa
cả những bức tường thành hoang tàn sót lại
Trên vết mạch tường như nấc thang cao mãi
Nhập thế
Khi ngọn oải hương dâng đôi cánh múa trên trời
Và những vì tinh tú loan tin ánh sáng
Nơi
Thượng đế phóng sinh sự bình an, đẹp và say sưa nhất
Tôi ra đời
vở kịch
NĐÔ : Không. Ý anh muốn nói là tất cả các nhà thơ Việt Nam đều chưa tìm được đường ra, đầu ra…. Tức là chưa bán được thơ…
NĐB : Em còn thấy một điểm chung của Thơ Việt Nam nữa là đọc rất dễ buồn ngủ… Cứ đọc được vài bài là thấy muốn ngủ ngay …
thời gian
ảo ảnh những con mèo ngủ đông
quay tròn cánh tay dài tẩy sạch
khí hậu hoa hồng mùi em
đùng đục trong căn phòng tróc vỡ
Nhảy múa cùng quỷ dữ
cái đầu hôn trầm nay càng thiếu ôxy
rỗng
từng milimét
(trong lúc hấp hối tôi chợt nhớ ra mình phải viết tiểu thuyết)
độc thoại molly bloom
mình sẽ cho lão làm từ phía sau mình miễn là lão không làm bẩn tất cả số quần lót đẹp đẽ của mình O mình nghĩ chuyện đó không tránh khỏi mình sẽ giả bộ lãnh đạm 1 hay 2 câu hỏi mình sẽ biết qua câu trả lời khi lão như thế lão không ngậm nổi mồm đâu mình đi guốc trong bụng lão mình sẽ thít chặt mông lại và thốt ra vài từ tục tĩu
Tưởng tiếc ngày
cố sắp
… xếp [đâu đấy]
tay ra tay/ chân ra chân/ thân ra thân
còn cái ý tưởng gom không khí các nơi cho vào hộp
– bán
Viết trên giường bệnh
Em dựa vào trống vắng
em đi tìm ngày – gặp ngày tắt nắng
em đi tìm đêm – gặp đêm chiêm bao
em đi tìm em – đĩa cạn dầu hao
Sóng
Sàn nhà rung lên, bởi tất cả đều làm bằng gỗ. Những bước chân như chạy, lao xuống cầu thang. Hẳn là bước chân của một chàng trai hãy còn rất trẻ. Nhanh. Mạnh.
Nàng chợt nhớ cảm giác hơi chao người, thoáng qua vài giây trong cơn động đất tối qua, 4.5 độ richter, tâm ở thành phố Red Lane, cách chỗ nàng chừng bốn mươi lăm phút lái xe.
khí tượng
có thể em sinh ra từ chiếc hộc bàn
lớn khôn bằng đôi guốc mộc
già dặn mùa màng cánh áo tơi chằm lá
một thời như thế dưới cơn mưa tầm tã
Bài thơ cho chữ Đ thầm lặng
Thế em nói đ… anh nhé!
Ừ, cá tính được quy chiếu từ thắt lưng quần
trở xuống
lòng thòng đam mê
khối đứa nó nói rồi em ạ
Nấc thang
Mẹ chàng bảo rằng đó là những người lạ và chàng nên giữ khoảng cách với họ bởi nếu không họ sẽ ăn thịt chàng.
Và cứ thế chàng lên cao mãi.
Chàng thích thú và đam mê. Chàng tiếp tục bước lên một nấc thang nữa.
Cố Gắng Tìm Lại Nỗi Đam Mê Bùng Cháy
chợt kinh hãi nhận ra
rằng mình không còn đam mê để
làm một công việc cần
nhiều đam mê
Có điều gì lầm lẫn
em nói như hót về những cuộc cờ người
Xảo trá
mang bộ mặt thời cuộc
gánh trên vai cả bầy ưu tư
thế kỉ trước (em gánh hộ ai?)
Mưa đêm/ngày
– phải nói ở đây
[ở đâu (!) chăng nữa
cũng đều có em út
có ma cô
… đàn anh/ đàn chị
có tú ông/ tú bà]
Kẻ được bốc hơi ♦ Khung trời biệt lập
Rất nhanh, một dáng người hiện ra trong nét bút, mờ mờ nhân ảnh như người đi đêm. Cây bút rơi xuống, một lực hút vô hình cuốn người vẽ vào bức tranh, tan loãng ra rồi phủ chập lên hình người mới vẽ. Có vẻ lốt mới không vừa nhưng có thể tạm thời cư ngụ. Hình nhân chạy mải miết qua cánh đồng…
Đi dạo với một nhà văn dưới ánh trăng
Câu chuyện vừa kể xong
Trăng đã sáng bên đồi
Chúng tôi đi trở lại con đường cũ.
Con đường cũ không còn.
Những đứa con phản nghịch
anh thưởng thức sự xa xỉ của phở
tôi nghĩ về những đứa con phản nghịch
của anh
chúng nằm thảnh thơi trên giá
được nâng niu trên tay người
Chân thật nhất ngay cả sự im lặng ♦ Cây bút
Viết đôi ba dòng
Ký dăm ba chữ
Mở thêm một tài khoản mới
Sáu mươi năm chưa bước qua cọng cỏ
Sợ sẫm màu đôi giày đen
Ba chuyện tình
Bỗng nhiên tôi tự hỏi: tôi đang có hạnh phúc chǎng? Hạnh phúc khi chảy được nước mǎ́t (nước mǎ́t rơi xuống là mọi nặng nhọc vơi đi) vì cùng hỏi như Trịnh Công Sơn “có đường phố nào vui cho ta qua một ngày (một ngày hay một phút một giây cũng được, trong hoan lạc người ta không biết nó ngǎ́n hay dài, phút chốc cũng là thiên thu) có sợi tóc nào bay trong trí nhớ nhỏ nhoi”
Xin hãy giúp nhau!
không sao tôi cũng nghĩ thế
nhưng chưa biết khai triển nội dung thế nào
thì xảy ra vụ động đất ở Haiti
mấy nhân vật truyện của tôi sống ở đó
tất cả đều chết thảm thương
Đứng dưới tượng Trần Hưng Đạo
Ngước lên nhìn tượng
Tượng chỉ tay xuống đất
– Nằm sát đất để sống?
Nếu còn bị dẫm đạp?
Tượng chỉ tay xuống đất
Chơi chữ và tân cổ dân ca*
Sau nhiều tháng điều tra, í a…
các cơ quan tố tụng í à…
đã quyết định chuyển tội danh í a…
của 4 bị can từ í à… í à…
Hậu chân dung nhà văn Việt Nam (III)
Người mang Thiên sứ cứu Marie
Một cuộc hồn tây cởi thả vì…
Sập quán Tala… buồn một phút
Cười hoài khinh tất đám tu mi
Tiếng rè
Chúng tôi là đỉnh cao
trong công nghệ phóng thanh phòng xử.
Nếu được chụp ảnh
chúng tôi sẽ hiện nguyên hình
bàn tay bịt miệng.
Bữa tối sinh phần
ở trên hè [đường polk]
– thế rồi
mắt cứ dán vô cặp mông tròn
… như hai quả bưởi
của cô gái đương đi nhảy
nhún theo điệu nhạc

New Comments