Category: Sáng Tác
đối thoại một mình
Hình ảnh thằng bé mặt mũi trong sáng như một thiên thần, háo hức ngước nhìn trời, nhìn bầy chim bay lên, bay xuống, tay cầm ổ bánh mì, phố nhỏ buồn tẻ, những căn nhà buồn tẻ, mà anh thì thú vị hơn que kem em vẫn ăn mỗi ngày khi băng qua đường vào nhà, backpack sau lưng, em trông lem luốc, như con bọ hung ….
Đêm qua
xuống ngang thắt lưng- chữ thưa dần
thưa dần
cho tới bắp đùi- mỗi hàng chỉ còn chừng hai
ba chữ cái.
Sẽ không còn thấy anh nữa…
Mười ba giờ năm mươi
Anh nghe tiếng va cọ xác hồn
đê mê màu vi khuẩn.
Tôi đau xót như con sâu trắng quẫy vùng
Ướt chồi giấc mơ siêu thoát ngọc khoa
Nếu một đêm
nếu một đêm không ngủ mà chỉ lim dim
im nghe thời gian như những cái kim
bén và dài xoọc
Lời hát ♦ Cát
Một ngày em có anh
Ngày cõng nhau cười cù vào cát
Sóng cường cương cứng thanh xuân
Mũi tên tình yêu bắn qua muôn dặm
Và bà quả đã khâu
Chị em bà gom góp mua cái máy cho bà làm
quà sinh nhật khi họ còn ở chung với nhau
trên đường Sisson trong một căn hộ hai
phòng ngủ. Bà hẳn là ngồi ở bàn bếp, cúi
mình trên cái máy…
Khúc Tấu Rối Bù 49
trong cơn khốn cùng người đời tự làm nên vận mệnh đời nhau
phế tích cha ông bỏ mặc
linh hồn tộc người bôi bẩn
những cặp mắt to nhìn trừng trừng về phía lợi lộc
Dallas Fort Worth Có Tuyết Hôm Nay
trước khi các đài khí tượng dành giật bản quyền bản tin sốt dẻo ấy
một thi sĩ đã mở toang hết tất cả cửa sổ
đứng nhìn tuyết rơi với ly cà phê còn một nửa
Lục bát Trang Thanh Trúc & Vĩnh Phúc
ngon như táo chín đầu cành
cắn một miếng
để
thanh thanh trăm miền
Vần thơ cô độc ♦ Ký ức
Sẽ mất thăng bằng nếu không làm xiếc
Bạn ta đi một chân
Một chân cho người yêu mượn
Một cuộc đời trong hai cuộc đời
Người thứ ba khóc
Hắn đi
Em đi
Tôi đi nốt
[chẳng còn gì ngoài tấm âm bản] ♦ Gái lớn, gái nhỏ
Chẳng còn gì ngoài tấm âm bản
chị tôi nằm vùi trong đống vải hồng
trong một cái quan tài dựng đứng lên
để chụp một bức ảnh
mà tôi chỉ còn giữ được tấm âm bản này
Khúc múa cơn giông bão
Buổi sáng u ám ngày vắt ngắn
Mặt trời xoe nắng cháy xuống vòng tròn con ngươi tôi
Đôi mắt này sầu đang đậu trên vạt gió…
Tôi chồi tay dài xâu thân thể em dòng mê hoặc
ĂN CHỮ
Những bài thơ do con ma viết tuy vẫn mang tên của nhà thơ bắt đầu có một phong cách khác hẳn. Có một cái gì đó cuộn trào bên trong. Con ma viết về một thế giới xa xưa. Những triều đại một thời huy hoàng của nó. Nó ca ngợi xác chết và những nền văn minh cổ.
Chờ đợi những thứ Wittgenstein
không thể nhớ hết được một bữa ăn tối đóng cửa
bọn chúng gặp nhau
đen tối kín mít
đi xe gỗ chạy lòng vòng
Nỗi buồn thơm ♦ Đẹp & Buồn ♦ Khoảnh khắc
cơn cớ chi quẩn quay, lay nhay bay
thì ra nỗi buồn phi trọng lực
phi quán tính
phi thời gian
Tâm Sự Lai Rai Với Mặt Trời Sau Cơn Mưa
tôi rõ ràng thấy nó và ngạc nhiên vì sao nó biết nắng đến
những nóc nhà trùm mền ngủ say sưa từ hôm qua đến giờ
giật mình thức dậy
cũng ngạc nhiên giống tôi
Chuyện ru ngủ kể với ý thức chính trị đúng đắn – Cô bé quàng khăn đỏ
Ngày xửa ngày xưa, có một người trẻ mang tên Cô Bé Quàng Khăn Đỏ. Cô sống với mẹ bên một gờ gỗ lớn. Ngày kia mẹ cô bảo cô đem một rổ trái cây tươi và nước khoáng đến nhà bà ngoại – chẳng phải đây là việc của phụ nữ, xin nhớ dùm, mà bởi vì hành vi này là một nghĩa cử đẹp, giúp đem lại cảm giác thân thiết cộng đồng.
Lời mở cho một tuyệt mệnh thư hai mươi tập
Dạo này, tôi đã quen với cái trò
Mặt đất mở ra bọc lấy tôi
Mỗi lần tôi dắt con chó ra ngoài đi dạo.
Hay thứ nhạc ngớ ngẩn to cạnh mà gió
Tạo ra khi tôi chạy theo một chiếc xe buýt . . .
Hai lít xăng có đủ cho một cái chết
Tôi có hai lít xăng giấu trong kẹt tủ
Xăng để lâu có quá đát không ta?
Bụi phủ đầy lên cái bọc ni lông
Tôi chọn lựa nhiều giữa hằng hằng cái chết
Một kết cục thảm hại
nên giờ đây
… mỗi khi sương mù trút xuống thành phố/ ruộng vườn/ làng mạc (bất kể đâu) là liền âm thầm anh lẫn vô
đoạn tru lên tợ chó sói trúng đạn
– trời ơi!
Đi dạo với con chó
Sau đó họ không chọn được cuốn sách nào, bố con đành từ giã cô hàng. Con chó vừa đi mà vẫn quay nhìn đàng sau. Ông giục nó và mắng: “Này con gái, có đi nhanh lên không? Bố mày không lưu luyến thì thôi chứ sao lại là mày được?”
Con sói và nhà thơ
gom hết về
những cánh lá đã úa màu
của mùa thu qua
đốt lên đống lửa
trong chiều
tôi ngồi. như sói akela. của rudyard kipling
và viết
Sương đêm thức giấc
đêm mộng du và đêm không ngủ
những hình nhân máy động khối trầm tư quỷ mị
loài sứa trong suốt
chùi sâu xuống đáy biển đen nghìn nghịt
dấn bước trong hang động thẳm hẹp
trầy trật
trò chơi của những năm sau
Ngay lúc đó tôi đã thèm đập phá khoảng cách trong mình, trong tôi, thèm làm tình điên dại, thật điên dại, với cô ấy, qua bức tường. Bức tường mà nếu chúng ta không nhìn ra, chúng sẽ mãi chạy xuyên qua ngăn cách chúng ta. Bức tường mà bao kẻ đã băng ngang bằng hiện hữu của họ.
Ngày của những bóng ma
Ngày của những cơn lũ cuồng
Những con quỷ ngồi cười trên bàn nhậu
Núi rừng bật gốc
Sông khô suối cạn
Có làm sao đâu
Có làm sao đâu mà than khóc
Lũ ở trên cao — sao lụt lội trong lòng?
Hàng rong Hà Nội
sắp nghìn năm Thăng Long
thủ đô vẫn nhếch nhác hàng rong
làm cho quan chướng mắt
lệnh công an đánh dẹp
chạy từ phố này sang phố khác
nhiều khi mất hết hàng

New Comments