Tôi có hai lít xăng giấu trong kẹt tủ
Xăng để lâu có quá đát không ta?
Bụi phủ đầy lên cái bọc ni lông
Tôi chọn lựa nhiều giữa hằng hằng cái chết
Nếu đột quỵ nửa đêm thì cũng tốt
Chỉ tội cho con khi hừng sáng giựt mình
Ba đứa con di chúc phải phân minh
Chia đều hết cái nhà trong ngõ hẻm
Chỉ để có chỗ đi về không được bán
Rủi đứa nào li dị – chồng chết – con bỏ rơi –
thì về mà nương náu
Chị em máu thịt mẹ cha hòa nhau mà sinh ra
Ruột thịt các con đều bám vào vú mẹ
Đều bám vào nhọc nhằn tủi nhục của cha
Nhớ không buổi chiều cha hấp hối
Ánh mắt lạc thần níu mãi ánh mắt con
Nước mắt cha rơi
Nên con đừng lạc lối
Mấy lần qua đường suýt bị xe tông
Những con đường cứ đào lên lấp xuống
Chật hẹp bước đi thành phố Sài Gòn giờ băm nát
Đại lộ đâu còn cho chân bước thênh thang
Hai lít xăng nằm chờ cơ hội cho một cái chết
Tự thiêu
Ai mua cái chết của tôi không, tôi bán đó!
Để làm một ngọn đuốc
Tự Do
Để tuyệt vời bay về dòng suối thiêng tắm mát
Trần truồng đón gió ngàn tiền sử miên man…
.
Phục An nói đúng lắm . không phải chi một giọt nước mắt , mà thật ra có quá nhiều giọt lệ nhỏ xuống thiên thu . Đọc thơ PA , tôi nhìn thấy một khung trời xám , với lá vàng rơi rụng , bay theo chiều gió .
Vì thế tôi cảm hứng , sáng tác vài câu .
Con còn thơ ngây , không đành lòng đi ,
hai lít xăng , nào nghĩa lý gì .
ta sẽ chết , ta bay vào vũ trụ .
nhưng ngại ngần , tình mẫu , tử phân ly .
Tôi xin tặng PA , cô vui lòng nhận không ? Nếu cô thích , tôi sẽ viết thêm , cô đọc . HS
Đa tạ HÒANG SƠN. Thật ra có quá nhiều gịot lệ nhỏ xuống thiên thu.PA
Để tuyệt vời bay về dòng suối thiêng tắm mát
Trần truồng đón gió ngàn tiền sử miên man.
*Tôi yêu hai câu thơ này. Tôi cũng thường hay mơ
một dòng suối thiêng như thế …
Bài thơ này, Âu thị Phục An dã đi sâu vào tâm hồn
sỏi đá, cằn cỗi của tôi một cách mãnh liệt.
Thơ nàng như một tiếng thở dài, như một giọt nước
mắt nhỏ xuống hồ thu.