Category: Sáng Tác
Chỉ một
Chỉ một cái giã là nát đầu
Chỉ một cú xô là gãy xương
Chỉ một cái đập là bẹp giúm tình thương
Chỉ một chi tiết là kết án
Chỉ một câu cười là chụp mũ
Chín mươi giây
Hồi ấy tôi hay nói về cái máy có chương trình “chín mươi giây” với cô chủ, nhưng cô lừng chừng không muốn thử. “Có thấy ai sử dụng đâu,” cô nói. Bao lần tôi đã mời gọi cô. Chẳng xa xôi gì. Chỉ cần một bước qua phía bên phải của bức vách mỏng, và cửa phòng tôi luôn mở rộng. Nhưng hắn là cái rào cản. Hắn không muốn tôi chia sẻ công việc phục vụ cô. Tôi biết hắn muốn chế ngự cô hoàn toàn.
Xanh lét… ♦ Hớp một phát… ♦ Dựng ngược cái nớ…
bụng lép
con khóc eo sèo
tên còn không nhớ
nhớ chi cái nớ dựng ngược lên!
Khó thấy/Difficult to See ♦ Không đề/Untitled
Chúng ta
Những cư dân không được đón chào
Gió chiều nào
Ta tào lao chiều ấy
Để Bớt Nhớ Mùa Thu
Nhìn Gã là thấy nụ cười …. Trong nhà thờ, nhìn thấy Gã, tôi thấy tôi bớt buồn hơn. Cũng cảm thấy an tâm hơn. Tôi thấy tôi cười nhiều hơn. Như hoàn cảnh Gã mà còn cười được, thì tại sao mình phải khóc?
Ảo Tượng
Những vòng hoa trắng, những lời tiếc thương… Không, tôi không muốn được tiếc thương, tôi không muốn được tưởng nhớ. Tôi muốn, trời ơi, tôi muốn hiện hữu, tôi muốn có mặt ở đây, hôm nay, và mãi mãi. Tôi muốn được có mặt, dù là có mặt để mà khổ đau. Tôi sợ hư vô…
X và Y
Một hôm, chợt x và y không
muốn vẫn là x và y nữa.
Chúng muốn hóa thân thành những x1,
y1, thành những x và những y
Ngôn từ / Language
Khi anh nói về khổ đau
Em hiểu anh đã mệt;
Người ta cứ muốn anh thế
để họ tin họ sẽ hiểu thêm chút gì
về mất mát.
một định nghĩa khác về im lặng
im là tiếng hát không phát ra từ môi của chàng trai
líu lo những giác quan khác
lặng là cảm xúc cô gái đang ăn kí ức
im lặng để nghe trầy xước trong veo
Miền cỏ lào
Người đàn bà mỉm cười “Khi nào con biết nói dối con sẽ hiểu”. “Thế khi nào con biết nói dối hở mẹ”. Người đàn bà khẽ nói “khi con biết rằng bấy lâu nay con chưa hề nói dối”. “Thế khi nào con biết hở mẹ”. “Mẹ không biết, có lẽ khi nào con không muốn trồng cúc ở hình tròn đằng kia nữa, có lẽ khi đó con sẽ thích trồng hoa nhài hoặc loại hoa nào đó”. “
Coi như truyện chưa kết
thành phố chúng ta đang sống bận rộn chi tiết sân khấu / điện ảnh / đôi
lúc thơ / hiện đại / sến… tổng thể như đại cảnh
cơn mưa chiều lưu trú cảm hứng vũ điệu đường phố
hành trình không dằng dặc vẫn ngoằn ngèo / nhấp nhô / bọc hậu…
Chiêm bao
Đêm qua, tôi mơ thấy rong rêu mọc ra từ tai, từ mắt, từ hoàng thành cố nội nỗi buồn thương
Tôi thấy tôi mang tự do dấu nhẹm trên giường
Rồi buộc nút giữ gìn như báu vật
Từ Cõi An Nhiên
Một điều quan trọng khác cũng nên nhấn mạnh để đánh tan những hiểu biết sai lầm: chúng ta tưởng rǎ̀ng những kẻ sống trên này là được chọn lựa nhờ lối xử sự tốt đẹp đối với đồng loại và việc lên đến đây như là phần thưởng họ nhận được của đấng quyền nǎng. Không, tạo hóa không xây dựng thế gian trên cǎn bản luân lý mà trên cǎn bản hợp lý…
bốn ngày trong, và quanh hà-nội
trâm sừng xỏ then ngang bóp gồng tóc bắp cải cài hoa sim hoa sứ chân bước rung ken vòng xâu bạc chênh choang các nường sơn cước da trắng hơn măng nứa bóc vỏ lưng quảy gùi mây đung đinh guồng nước xay gạo gỗ thâm quây cuồng gầu sòng leo lẻo thò tay bắt cá còn được…
B35
Đốt cháy điếu thuốc cuối cùng này đi
rồi mình đưa nhau về
qua những con phố ê hề lô cốt
những hàng me non mới mọc
lá lấm lem mưa ướt đầu mùa
Mùa thu hốt hoảng quay trở lại
chiều nay tôi sẽ hốt hoảng trở lại mùa thu
chua xót nhận ra mình đã hoài công vô ích
đi tìm một căn nhà và một giàn trầu bà leo xanh biếc
đã tàn úa từ lâu
Rồi, tôi / Then, I
Rồi tôi nhận ra tiếng nói từ bầy súc vật
Mơ hành vi của những con người
The world also soars by well-worn footsteps
With one belief under the heels
giấc mơ bùng cháy
tồn tại ẩn náu trong một thùng rác
một thùng rác vĩ đại có nhiều xác chết đang bốc mùi thối
bất chợt rùng mình rồi tự vấn
có thể tôi là người hay là loài sinh vật nào đó?
Bài thơ về những que diêm
tự nhiên lại nẩy ra được một ý
tưởng cực kỳ giản dị là đằng nào
cũng cháy thôi thì cứ cháy bùng lên,
cháy luôn cả những cái vỏ vô dụng
Bài thơ trên xương cụt
Những đêm khuya, nhìn tấm vách lá, tôi lại nhớ tới tiếng hát của Út Lệ. Tôi tin rằng trong một thôn xóm nghèo nàn nào đó, dù đang đói rách, người nghệ sĩ ấy cũng đang được tự do hát những bài hát mà mình ưa thích.
Những cuộc đọ sức [đứt sọ]
Vu Gia rách máu
tô mì tôm sệch sềnh bùn non cứu đói
sắp hàng chờ phút giây gọi tên cứu trợ
nhà tốc mái
nhìn đàn con cái khóc trơ thân
vọng tưởng
sớm mai rớt giữa mùa vọng tưởng
nghe hoang mang rụng giữa tâm kinh
trùng vây pháp nạn ngời độ lượng
sắc không hai lẽ ngậm vô minh
Sau bão ♦ Buổi sáng sinh phần
vừa dợm chuẩn bị cho mình một tâm thế chẳng chút bão giông
thì liền nghĩ ngay tới thứ đời sống [cộng sản/ không cộng sản] mà anh bùi chát mô tả trong “bài thơ một vần.”
Một Cuộc Chơi
Cái thế kỷ tôi đang sống quả là thế kỷ kỳ cục. Con người đem cả hồn phách ra để tạo nên những sản phẩm thần thánh, và những sản phẩm thần thánh ấy lại quay lại đối xử tàn nhẫn với con người.
như tiếng thở dài
chiều nay khi dạy con đánh vần
nhớ dạy thêm giùm cái tên quen
mai sau người mỹ da vàng ấy
còn có trong lòng chút việt nam
tân hình thức: ba bài thơ và các bình luận
mỹ rộng quá biết đâu
mà hỏi em đẹp thế
biết sao mà hỏi cũng
vì ta đã có bàn
chân đã có con tim

New Comments