Category: Sáng Tác
Linh Hồn Tôi Đâu
Đức Đạt Lai Lạt Ma dạy rằng nếu tôi nhìn bạn với ánh mắt thiển cận bề ngoài, hai chúng ta thật khác nhau. Và nếu cứ tập trung ở mức độ đó, hai chúng ta lại càng nhích ra xa hơn. Nhưng nếu tôi nhìn bạn như cùng nòi giống con người, với một cái mũi, hai con mắt, và cứ thế, thì tự động cái khoảng cách đó mất đi…
Nhà mình không có vườn ♦ Mệt
Anh sẽ làm thơ như kẻ quê mùa gieo hạt
lúa nứt chồi gốc rạ
sự sống nảy mầm trên cái chết
Phía Bên Kia Đường
Vậy mà vẫn có những đêm không vì một duyên cớ nào hết tôi thức giấc, nằm yên lặng trong bóng tối, rình rập. Đợi khuya tàn bắt sống một chiêm bao… Câu thơ gai góc, sắc cạnh nằm vắt ngang giữa một bên là điều đã thuộc về quá khứ và phía bên kia, cái cố gắng tuyệt vọng để chối bỏ thực trạng đó. Và sớm hay muộn, tôi biết mình sẽ phải bước qua chiếc cầu gai góc kia ít nhất một lần.
Cadillac Squawk
buớc chân người rộn rịch
leng keng đồng hào lẻ trên sàn xi bóng của phòng thiền
âm thanh xe ồn ĩ trên bờ 85
Tan
Đêm tan –
Trả lại sinh linh sự sống, ngày phục sinh, bình minh tươi nguyên sau những mệt nhoài hoan lạc. Khai sinh vô số cơ cầu, một vòng tròn mới của chiếc kim đồng hồ khởi nguyên về phía vectơ vô cực triệt tiêu.
nằm mơ thấy mình
Những cặp mắt ấy còn ghê gớm hơn là ngàn lời nói. Những cặp mắt làm mình phải nhắm mắt lại, vơ vội lấy cái mền để che vội hai tấm thân trần trụi, nhưng chẳng còn cái mền nào để che, họ lấy mất hết rồi. Nhưng che làm chi, cái đáng che là nỗi xấu hổ thì không thể che được. Và ước ao được chết.
Tóc Trắng
Trên bãi Parking rộng mênh mông, xe đậu tràn ngập dưới bầu trời nắng bao la, chỉ thoáng một chốc, bóng dáng của Hưng xa dần rồi mất hút khỏi tầm nhìn của mình rồi. Hưng! Hưng! Mà gọi làm gì nữa? Anh cũng giống như em, phải không Hưng, cũng là một kẻ lạc đường. Em đang tìm thấy con đường đi, trong khi anh cứ lang thang. Để thất lạc nhau!
thơ Cao Thoại Châu
Sáng nay trở về
Không, con voi rừng lại ra đi
Theo đoàn người mãi võ Sơn Đông
Đi một nơi nào vô vọng
Vĩnh biệt Ban Mê
Thành phố xanh và tiếng gà dậy sớm
GIỌT NƯỚC MẮT MÙA VU LAN
Ngày còn bé, cứ đến mùa Vu Lan, tôi thường lên chùa để được cài một bông hồng lên áo, để cảm thấy niềm hạnh phúc rằng mình đang còn Mẹ. Năm nay, lại thêm một mùa Vu Lan nữa mà tôi không được gần với Má tôi. Người vẫn còn đó ở nơi “quê nhà xa lắc xa lơ”, nhưng sao đến mùa Vu Lan năm nay, tôi lại có cảm giác nghẹn ngào như đang cài lên áo mình một đóa hoa màu trắng.
Vu Lan
Vu Lan
Cơn gió thoảng
Mưa ngâu mượt trên nón lá
Chân trần bước xa
Hương trầm níu lại
Trên sông lênh đênh
Mù khơi
Mong manh như những giọt sương
Có thượng đế hay không, chẳng ai biết. Nhưng có lẽ chính ngài cũng ghét sự nhàm chán, sự lặp đi lặp lại. Chính thượng đế thỉnh thoảng cũng xóa bỏ một vài thiên hà, công trình do ngài sáng tạo lên… Nhưng xóa bỏ cũng vẫn là sáng tạo. Chẳng có thiên hà nào biến mất, chúng chỉ thay đổi vị trí và do đó mà có tên gọi khác trong vũ trụ mà thôi.
Chùm thơ tháng Tám
Đất nước hình gì, không nhận ra
hình cong chữ S, ải Nam Quan
vằn vện phấn son kẻ chì mắt đồng tính
lem luốc mấy cái mặt con buôn tí tởn
Nhớ về những bến sông
Bạn ơi, có bao giờ bạn tiễn bạn nơi bến sông. “Lâm giang tống hữu” câu thơ cũ. Đỗ Phủ thương người thấm ướt khăn . Ý thơ cổ làm tôi buồn khôn xiết. Người tóc bạc giữa trùng khơi sóng biếc. Nghe não lòng cho kẻ ở người đi… Nước mắt người xưa làm mình muốn khóc. Cảm thương người lữ khách, khóc tri âm.
ta nguyệt thực em
men tiêu hóa tiết ra từ linh hồn thế kỷ (ngộ nhận)
thế kỷ chúng ta (anh và em) đã đi qua vội vã nhưng rất buồn
mặc dù thông điệp gởi lại là tình yêu nhưng em cũng biết tất cả đều rất cũ riêng trái tim kẻ làm thơ rất mới
cho những cô gái trên đường khuya
Miền tây ơi miền tây
vựa lúa Việt Nam không nuôi nổi chiếc áo bà ba em mặc
chiếc áo bà ba không ngừng căng cứng và đứt nút
gió thốc miên man từ nhát cuốc người mở đất
nước ròng nước lớn cuộn đỏ ngực Cửu Long
nước sông còn trong
Những nàng Mỵ nương của chúng ta
Gia đình chúng tôi có khá nhiều Mỵ nương. Già nửa số đó đã nằm xuống khi đất nước được “giải phóng”. Cũng có những người đi ra bắc và còn lành lặn trở về, nhưng kể làm chi những nàng Mỵ nương còn đầy ắp trong lòng hình ảnh chàng Trương Chi hào hoa đó. Tình yêu thường hay “mà” con mắt chúng ta khiến chúng ta không còn sáng suốt nữa, Đấy là sự thường!
His miss world
tình đẹp xinh đang tươi cười hồn nhiên
trong bộ bikini nửa mảnh với làn da
mịn trắng – ngực trần hồn nhiên chơi cát
Tuổi Thơ Em Thả Trên Đồng
Tôi không biết chắc tuổi thơ, hay trí nhớ về tuổi thơ, của tôi bắt đầu ghi nhận từ lúc nào nhưng tôi biết từ khi bị bắt về Sài Gòn ở với anh tôi, đó là lúc tuổi thơ của tôi chấm dứt. Cánh đồng cỏ ngày xưa cũng không còn.
một và hai
Bỗng một hôm, đứa con gái ngủ quên, ta lần mò trở dậy
khát thèm một chút đắng cay
Chén rượu trên tay, ta không nhớ nổi gương mặt mình trong bóng tối
Ở phố tàu
(chiêm bao lần nào cũng thấy tôi đứng sơn đi,
sơn lại nguyên căn chung cư đang ở, ai nhìn cũng đáp- trong thể xác có linh hồn!).
Người gieo trồng muôn dặm sao
Hãy ngồi lặng trong im vắng, hơi rượu không bốc lên mắt nhưng tiếng nói của tôi một giây nào đã làm hồi sinh một nụ Hân Hoan nở giữa tháng ngày tưởng như tất cả chúng ta đang là những công – dân – tuyệt – vọng.
Images from a Journey / Những hình ảnh từ một hành trình
để lắng nghe thầm thì
của những linh hồn từ chiến tranh vừa qua
và suy về
những hình ảnh của chính ta
Huế mà ta sẽ trở lại*
Xin chào các em nhỏ ở Huế, những đứa con được nuôi dưỡng trong một bầu khí đe dọa, bú mớm bằng thứ sữa thử thách, đầy cay đắng và kinh hoàng, các em sẽ lớn hơn mọi trẻ em trên thế giới vì các em có đủ căm thù để tranh đấu và đủ yêu thương để tha thứ và sống với kẻ khác.
Đinh Linh (nhà thơ Mỹ gốc Việt: 1963 – )
Trong tiếng bản ngữ của tôi, từ “màu” không hiện hữu …
Chúng tôi đã từng là một chủng tộc rất cao lớn, thân xác chúng tôi vượt quá cỡ những chiếc quan tài của chúng tôi …
Cây thông
Một ngày …xa xôi nào
Rễ tôi không hút được nước
Lá tôi không thở được ánh trời
Tôi yên tâm chết trong kiêu hãnh
thức canh nhau bốn mùa
mau đến Mùa Đông đi! chúng ta lại cưới nhau một lần nữa trong tưởng tượng. riết cười đến tận Mùa Xuân sau. anh hát trên đường, hoang mang mù mịt… hóa ra là chúng tôi đang nhớ nhau quá chừng, đến ngột thở và bất động cả màu xanh trên trời.

New Comments