Category: Sáng Tác
Người dưng bạo liệt
Khởi từ gai lưỡi
môi kề môi cắn rướm môi
vờn mê muội mê mệt trên nhạc nền giấu dưới bề mặt nệm
ca khúc ba động chấn động xô lệch mền&gối
con báo siết cơn bão nhấp nhô nhồi sóng vượt sóng trào sóng hổn hển
Gửi người hậu sinh / An die Nachgeborenen
Thật thế, tôi đang sống trong thời u tối
Lời hồn nhiên là dại điên. Trán trơn tru
Có nghĩa vô tình. Kẻ đang cười
Chỉ vì chưa nhận được hung tin.
k. – nor – h. số 2
kh gầy
tự nghĩ tháp chuông là mình
tự đánh những âm mạnh chói tai
tự khóc
bằng lối opera nửa mùa giữa người với vật thể
Thành phố sương mù
lão biết việc đương ngồi như vầy quả chưa đúng lúc [dẫu tâm trạng có như sương, như khói.] tên bảo vệ quảng trường, hắn có thể may bản mặt lão dính vô đít lão bất cứ lúc nào.
thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý/ cuốn iii – do đó, nó lại đến/ phần 9
một con mắt
đã đong đưa từ nửa địa cầu này, một bán đảo xa xôi
hắn nhặt lấy con mắt còn sót lại
ném
Chuyến xe đêm
Hơn chín giờ tối, ông khách mà Trần vừa chở mới đến gọi xe. Tưởng khách “sộp”, cánh xe ôm cùng bến với Trần nhao ra gạ gẫm. Khi ông ta nói địa danh phải đến, thì họ ngãng cả ra: nơi ấy, một vùng quê cách trung tâm thành phố hơn hai chục cây số, đêm thì sắp khuya rồi…
BIẾN THÀNH CÁ
Tôi nhìn xuống. A, tôi biến thành cá. Một con cá hồng mập đứ đừ. Ừ, thì làm cá cũng chẳng sao. Vắng mặt cuộc đời của loài người thử xem sao. Có chết thằng Tây nào không? Ngày nào về lại xem sao. Chắc cũng giống Từ Thức thôi. Cứ bơi lội cho thỏa thích cái đã.
khí hậu của tiếng nói ♦ mùi thơm của im lặng
im lặng có thể là tiếng nói rất đầy tràn
có thể không gì cả. Im lặng là vàng
im lặng sẽ không chia ly
hai bài thơ
Buổi trưa vụn vặt giấc ngủ ngắn
buổi chiều lạo xạo thanh âm sục vào mọi ngõ ngách căn phòng
buổi tối không anh
Nâng đỡ tôi là tự do
Anh chị là người của những hôm nay, cũng là người của những ngày mai…, là những tác giả và những tác giả…, là chủ nhân của những trang viết và những trang viết…, của những nỗi kiêu căng và những nỗi khiếp sợ… của những hy vọng hão huyền và của những tuyệt vọng thật sự…
Một Cuộc Giành Lại
Có thể nói cách thừa kế sự nghiệp cha ông của cha tôi là ngược với cách của ông nội tôi. Ông tôi là thừa kế thứ qui trình làm ăn có tính truyền thống: Bán gà mua heo, bán heo mua bò, và bán bò mua ruộng. Nhưng cha tôi thì bán ruộng mua sách.
Để tiếp tục
những buổi tối cứ đẩy tôi từ ly rượu này đến
ly rượu khác
những ly rượu lại đẩy tôi đến
một (vài) viên thuốc giảm đau
người đàn bà khác
Và như người Do Thái, dù trong vô vọng vẫn chờ đợi ngày Đấng Messiah tái hiện, vẫn một mực tôn thờ cuốn thánh kinh Torah, tôi vẫn chờ đợi ngày người đàn bà đi trên mây xuống nằm với tôi, vẫn tôn thờ tình yêu bằng cách dầm mình trong những cuộc truy hoan bất tận.
Lên núi chăn dê
Đứng chờ cho cụ dê đực kiểm tra hết một lượt các mụ dê cái rồi mới lùa đi. Nếu có mụ nào ngoan cố trốn lượt là coi như cực với cụ, mà tôi cũng phải mệt lây cho cụ. Nhiều bữa cái vụ việc này kéo dài dai nhách đến độ cứ muốn lia mẹ một dao cho đỡ ngứa mắt. Cái giống kỳ cục, thảo nào người ta cứ “điển hình hóa “ lên thành một tính cách. Ông Tình chỉ cười bảo: “Đó là sự phồn thực!”
Về Little Saigon
trong lúc lê ra phía đường lớn tôi bị một mụ,
một tên áo hoa rằn ri [tôi đồ, thằng này đào ngũ trước 75.] chận lại hỏi đại khái “làm gì?”
tình yêu
nuôi làm gì cho đời thêm chật!
cả một mái tóc mùa thu bồng bềnh linh kinh rơm rớm
nhuốc dơ tâm hồn diễm lệ
Tức cười đến chết
Dại gì đâu, đã sang đến được Abu Dhabi, tự nhiên lại vào sứ quán Hoa Kỳ xin tị nạn. Vậy là nó gọi công an địa phương đến và giao cho họ liền, chứ nào nó có bảo, tao không nhận cho mày đi Mỹ, thì thôi, chú cháu tôi đi về tắm biển đã sao.
thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý/ cuốn iii- do đó, nó lại đến/ phần 8
Tôi chui vào đám lá dày đặc ấy, mưa rơi lộp độp khắp nơi. Tôi gõ cửa và len vào một nửa tấm nệm của X. Làu bàu, rồi cùng ngủ tới trưa. Lết ra quán cafe, nhìn các trai đẹp rồi đọc sách. Lâu lâu các trai cứ nằm ì trong sách chẳng chịu qua trang mới, nhưng cũng có khi chúng tôi đánh rơi tất cả ngoài lề, chỉ thích xăm soi mọi vật qua các câu chuyện hóng hớt.
cây du thứ mấy trên thế giới
Tưởng là nó ở rất xa, tuy nó lan tràn khắp thế giới, nhưng chỉ nằm ở các biên giới thôi. Tưởng nó chỉ thuộc về một thành phố khác, với ấn tượng tàn khốc và ma quái, nhưng luôn biệt lập, cách ly. Tưởng nó đau đớn làm sao. Hóa ra nó đến âm thầm, êm ru, thua cả một vết muỗi đốt, một phát kiến cắn.
Sự đồi trụy của những ô vuông đối với não hắn
gã buồn nôn lại đến
trong hơi sương sa mạc
hắn mở mắt. cơn chóng mặt hình xoáy nhìn thẳng vào não
chóng mặt
chóng mặt
Tiếng mèo kêu làm đất trời co thắt lại
buổi tối kéo dài cũng không làm thay đổi tốc độ ánh sáng
(Einstein cũng từng nói thế)
tôi cuốn những đường cong của tâm hồn
mà không biết vũ trụ này đang căng ra hay co lại
tôi chỉ cười một mình
cười rũ rượi
Cuối
Tôi lại thấy ánh mắt của nàng, ánh mắt xưa, ánh mắt ai oán và cứa vào lòng tôi. Đau nhói. Tất cả đều đỏ, dòng sông đỏ, trời cũng đỏ, ánh điện đỏ, cây cầu đỏ, tất cả những con người đang đi lại xung quanh tôi cũng đỏ, mờ ảo. Và nàng, tan biến dần trước mắt tôi….
thơ đánh số
nằm dài xuống đất tôi ăn đất
ba năm ba mươi năm no cành hông
nước xanh tự bịt miệng
con quạ bơi trong tiềm thức
chặt đứt ngôn ngữ của lửa
ghé thế giới lúc 1 h đêm ♦ Một giờ cho trái đất
trong giấc mơ xanh tươi
của bầu trời tôi trái đất đã
cạn khô nước mắt từ
những tiếng kêu nơi lịch sử
tội tình trổ nụ nhiều đời
mây tí tách hiến thân vào
nghi lễ cầu nguyện muộn
màng thế hệ bị doạ nạt
cấp tính khát khan vòm
vọng
Nghĩ Quẩn
Chẳng phải đợi lâu.
Vài mươi năm sau
Nếu có cuộc thi world cup ăn mỳ
Giải nhất
có khi không đến tay người Nhật

New Comments