Category: Sáng Tác
Keb’ Mo’, mèo lưỡi ướt và khu Harlem quái gở
Rồi sẽ có lúc tôi nói với em về Keb’ Mo’, về khoảng thời gian 9 giờ đêm của tôi với cái lưỡi mềm nhũn, nói về những lúc nhớ em thì trông tôi sẽ như thế nào nữa, tôi nói tất. Dù cho là những điều tôi sẽ nói ở đây có thể sẽ khá lung tung, manh mún.
Ở triển lãm tranh trên Park Ave.
điểm hoa/ cành
thật
(sống động) ướt át
tôi cho đó bức tĩnh vật đẹp nhất mà em mang đến
viridescent sol.
còn lại dấu chân xanh lục của
những con nhân mã đánh son
đi quanh đêm hè mất thăng bằng và chỉ biết nôn mửa
lá
nằm xuống im lìm
hắn và bọn chúng thèm
khát một lỗ mũi – lỗ khóa
lạnh đục nhốt những
âm bước chân quỷ nhàu nát của thời khắc
cubism
họ nhảy valse hắn ngủ
đầu hướng lên cô gái mặc váy đỏ
trái cam
hitler ngồi trên thiên đường
dạ tiệc
Tiễn Phạm Chi Lan
Tôi gửi một giọt lệ
rơi trên lưng bàn tay
dẫu tay không với tới
cũng xót người hôm nay.
Bắt đầu… những cuộc chia tay vĩnh viễn
Họ đi rồi, bỏ lại dở dang ta, những hồi mơ xuân hiếm muộn.
Jorge Luis Borges. Tâm hồn thi sĩ có bao giờ thôi ước hẹn với thanh xuân.
Khi những ngôi sao bắt đầu tắt lửa, vòm trời giống y như một cõi lòng trống trơn.
Cái bập bênh
Có thể mùa thu đã kéo dài từ lâu rồi, thảo nào râu tóc M bạc phơ. Trên tay gã là một cái đầu lâu mốc thếch, dù ngồi ở đầu thấp, song dường như M chẳng để í gì tới B đang ngồi ở đầu cao. B nhún mạnh khiến cái bập bênh chuyển động, cả hai cùng cười nắc nẻ.
MỘT NIỀM VUI
Tôi vào Câu Lâu thăm người chị (con người cô ruột). Địa danh Câu Lâu nằm trên Quốc lộ 1, phía nam cầu Câu Lâu thuộc quận Duy Xuyên và phía bắc cầu thuộc quận Điện Bàn, hai quận nầy đều thuộc tỉnh Quảng Nam. Chị Hai tôi ở phía nam cầu.
Thành phố
Ngày tô lên mình những vết son hàng hiệu…
mới là ngày của phố
Đêm phủ màn đêm bình yên lên giấc ngủ không bình yên…
mới là đêm của phố
ba mươi phút nữa, em về…
Đồng xu lẻ nào em cho vào khe hở của nhân gian
Mà nói những lời với anh qua cánh cửa núi sông
Cốc rượu này anh không dùng để tắm buồn như những ngày xưa dại
Những giọt cuối cùng có thể biết tìm đường về đáy chai
Chi Lan Hoa vẫn nở
Hôm nay, lần đầu tiên Lan quay lưng với chúng tôi, bỏ sân chơi đi về nơi xa tắp. Tôi tin một điều, thần chết dù có cướp đi được thân xác của Lan nhưng chưa bao giờ cướp được sự an lành hạnh phúc mãi mãi có trong tâm hồn Lan. Đóa Chi Lan ngày nào của tôi vẫn nở.
để trở thành người độc thoại chuyên nghiệp
người đàn ông đó đang thoi thóp cô đơn trong thế giới chữ nghĩa
người con gái kia da vàng tóc đen nhưng công dung trắng bệch
tình yêu kiêu hãnh giữa họ chỉ là ve vãn đời thường
suy tưởng đẩy đưa con chữ
Bởi vì màu trăng đã lỗi thời
Bởi vì màu trăng đã lỗi thời
ta thường ngụy trang kẻ lưu linh
bởi vì màu trăng không còn xanh
chén rượu thánh không thơm mùi phú lục
Vẫn ở hai đầu
Không hiểu tại sao vết nhăn trên mặt đất lại để trong đầu tôi một lằn nứt
mặc dầu nụ cười của em không kéo ngang ra mà vẫn là hình chữ o
mặc dầu buổi chiều vẫn đỏ ở phía cuối đường Warner
nơi bầy hải âu đẻ trứng trên khoảnh đất nhỏ giữa wetland
Tâm Hồn Hải Đảo – Truyện & Audio
Maia đó, nàng nằm với một tư thế gợi cảm, dịu dàng và e ấp. Một tay nàng gối sau đầu, tay kia buông thõng nhẹ bên mình, những đường cong của nàng mềm mại, tôi đã phải vuốt lại đường cọ và làm đậm thêm nền cỏ xanh để nàng nổi bật lên hồn nhiên, trong một không gian rực rỡ và trong sáng, nàng có thể ngồi dậy và cử động thoải mái.
Thơ, một mặt khác
Sáng sớm trên union square tôi ngồi làm thơ
… bài thơ nói về thiền
về sự ầm ĩ ở tenderloin*
về cộng đồng người tàu gốc mỹ
về lê duẩn (sự cướp giật)
về những chuyện tình [tay ba] thơ mộng
Vầng trăng quang tuyến
Chợt vầng trăng từ từ nhỏ lại. Cửa động khép kín. Hình người và tiếng nói thoắt cái tan biến. Đêm thinh vắng rợn người. Hoàng giãy giụa mất hút vào không gian đen kịt, sâu hút, lặt lìa tuột vào tấm vải sa-teng khổng lồ. Chàng rơi không ma sát vào vũ trụ mênh mông, biến thành vì sao lẻ, loé màu trắng tía.
Những câu thơ cho em tôi
Gánh thời gian cong vầng trăng ngày khuyết
Anh đã biết
Có nhiều ước mơ phải cự tuyệt
Có nhiều niềm đau không cần rên xiết
Có nhiều má phấn môi hồng không thèm đẹp
Sợ/Giả ♦ Nám
ngồi trong phòng nhỏ đánh rắm
tưởng không ai hay
đánh mãi, tường đổi màu
dối mình lừa người
Một thoáng nhớ về Phạm Chi Lan với tạp chí “Văn Học Nghệ Thuật Liên Mạng” và nhóm “Ô Thước”
Nhắc đến văn chương liên mạng, không thể không nhắc đến tạp chí “Văn Học Nghệ Thuật Liên Mạng”, là diễn đàn văn chương Viêt Nam đầu tiên khai mở một nền văn học liên mạng toàn cầu.
con ngựa đường trường
ông là con ngựa đường trường
con ngựa trắng
tháo tung màn che mắt
nhìn thấu phận cỏ may
Gối đầu lên khoảng tối
ánh nhìn mẹ chìm vào màu tối
đôi mắt to tròn mỉm cười trên gương mặt con gái
và nụ môi mềm nở giữa trời khuya
một khoảng nhớ co rút
thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý/ do đó, nó lại đến – phần 14
thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý/ do đó, nó lại đến
phần 14
CHIỀU NGÓNG MƯA QUA
Nhưng sao tôi cứ tưởng như chung quanh mình không có nỗi cảm thông nhỏ nhoi nào khả dĩ cho tôi bớt cảm thấy trống vắng, dù có là vòng tay bao bọc hết mực là má …. . Bởi yêu thương khác mà cảm thông khác (Tôi cũng chẳng hiểu mọi người phải đối xử với tôi như thế nào mới gọi là thông cảm?).
hư ngôn
(cứ xem như điều ước đầu tiên:) ời ơi, vì sao có đẹp và (chắc) có nết, hãy mở nắp lò cho ta ngắm khúc bánh-nửa đêm trở thật khéo nướng thật giòn bằng tiếng hát cô sơn ca (mảnh dẻ như tiểu thư-bồ câu) lót ổ trong lùm mận trắng khế sát đầu giường ngoài
Bài thơ thứ nhất (bảy)
An ủi lớn nhất của anh là, xâu chuỗi những điều đọc ra và chứng minh được rằng, nó là điều gì đó anh mới biết. Về sự tăm tối của anh.

New Comments