Articles by phecaphe
Keb’ Mo’, mèo lưỡi ướt và khu Harlem quái gở
Rồi sẽ có lúc tôi nói với em về Keb’ Mo’, về khoảng thời gian 9 giờ đêm của tôi với cái lưỡi mềm nhũn, nói về những lúc nhớ em thì trông tôi sẽ như thế nào nữa, tôi nói tất. Dù cho là những điều tôi sẽ nói ở đây có thể sẽ khá lung tung, manh mún.
nhưng tôi sẽ phải đi ư?
Trong suốt những tháng cuối năm 2008 tôi đã giật mình và nhìn nhận lại những gì mà mình đang nghĩ suy theo một cách tỉnh táo nhất, tôi đã có hai con người, một vào buổi ngày và một vào đêm, một khi bắt gặp ánh nhìn của ai đó và một khi tôi nhìn nhận vào chính bản thân tôi. Nhưng trớ trêu thay vào những lúc ấy là lúc tôi thường quên mất sự hiện hữu của bản thân mình.
Mọi thứ đều toả khói
Cô gái tôi đang lầm lạc, tôi khẳng định một cách chính xác với nhìn nhận của mình là cô gái ấy đang lầm lạc. Đột nhiên tôi thấy điều đó sau một khoảng dài thời gian gặp lại, ban đầu tôi nghĩ tại sao tự nhiên cô lại như vậy.

New Comments