Home » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Bởi vì màu trăng đã lỗi thời

5 comments ♦ 24.09.2009

 

 

Bởi vì màu trăng đã lỗi thời
ta thường ngụy trang kẻ lưu linh
bởi vì màu trăng không còn xanh
chén rượu thánh không thơm mùi phú lục
người phong nhã uống chén rượu chia tay không còn sóng sánh môi
mặc dù ta đã uống cạn cả một bầu trời xưa cũ (trong em) nhưng chưa bao giờ uống cạn nỗi cô đơn (trong ta) thường có.

Bởi vì màu trăng đã lỗi thời
ta thường ngụy trang kẻ hành lữ
ngồi giữa chợ đời mình nghe cơn mê đầy không nơi cư trú
hè phố xưa buồn vui đêm ngày khung cửa hẹp
treo linh hồn ta sợi dây thừng thõng.

Bởi vì màu trăng đã lỗi thời
ta  thường ngụy trang chút nắng gió sơ sinh
là lúc ta nguy nga nỗi chết
là lúc ta tái sinh trong em
là khi ta vong thân tất cả.

Bởi vì màu trăng đã lỗi thời
ta thường ngụy trang tiếng đêm giao hưởng
bởi cánh của lời là ngôn ngữ của hoàng hôn
bởi lời của ta bay vào lãng quên
bởi lời của ta vô nghĩa đời thường
bởi lời của em là thơ
thổi ta bay xa từng vị trí.

Bởi vì màu trăng đã lỗi thời
ta thường ngụy trang pho tượng đá tình si
ngồi trong vườn nhà em đong đếm thời gian
mùa thu rụng lá tồn lưu
mùa sau mầm non tượng hình trong đất ấm.

Bởi vì màu trăng đã lỗi thời
ta thường ngụy trang kẻ quyền năng
như người làm thơ gặp lại giấc mơ thời tuổi nhỏ
hoa trái em bày biện cùng lá cỏ quyến rũ
ta cũng có lúc tin là cớ sự
của cải em thượng đế dành riêng tặng ta là kẻ làm thơ thua thiệt.

Bởi vì màu trăng đã lỗi thời
ta thường ngụy trang kẻ lưu đày biệt xứ
ở một nơi biền biệt lộng lẫy nghĩa trang mùa xuân tang nghi quán thơ khai mở.

Bởi vì màu trăng đã lỗi thời
Ta Nguyệt Thực Em Biển Nguy Nga Rụng Trứng
Biển Nguyệt Lực Em Biển Cấn Thai Nguyên Đán.


Khi ở San Jose,
tháng bảy 2008

 

 

.

Articles by Hải Phương

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

5 Comments

  • Hà Thủy says:

    Bài thơ hay quá. Thưa nhà thơ Hải Phương có khi nào: ta ngụy trang giờ ta đang hấp hối/chợt thấy rằng màu trăng ấy mãi nguyên sơ… Một chút phiên phiến như bác Đặng Tiến. Cũng xin cám ơn bài thơ Mai Nguyệt Hành mà bác Đặng Tiến đã đăng lên, bài thơ lạ quá như một vệt sao sa.

  • Đặng Tiến says:

    Mại nguyệt Hành, Gửi ĐXT:

    Tôi thử tìm trên mạng, không còn thấy ở đâu bán trăng.

    Hàn Mạc Tử có rao hàng rã họng cũng chẳng ai mua.
    Nhớ lại, đọc anh nghe đoạn thơ trích:

    Đêm kia chú lái tự Thiên thai,
    Quảy một bồ trăng chiếu dặm dài.
    Trăng Tống, trăng Đường, trăng Chiến Quóc,
    Trăng Chu, trăng Hán, trăng Liêu trai.
    Lẫn nguyệt thời gian, trăng bạn lữ,
    Trăng thề, trăng phụ, trăng vơi, khai.
    Tiếc thay chú lái còn non vốn,
    Không tậu Hằng Nga ở Nguyệt đài..

    …Nặng quảy về đâu, đường cát bụi,
    Mua trăng mấy kẻ dạ gương soi?
    Bán quách cho ta là nhẹ gánh,
    Để ta hòa rượu độ dăm chai..
    Rồi ta mở tiệc mời người đến,
    Chén chú chến anh, khướt nhịp hài…

    Bài thơ tên Mại Nguyệt Hành, không nhớ của ai.
    Dưới vầng trăng cũ , hỏi lại cố tri và cố nhân Hải Phương..

    Xa xôi,
    Đặng Tiến

  • đỗ xuân tê says:

    Kính anh Đặng Tiến,
    Xin nghe theo anh. Thứ nhất anh là nhà thơ, thứ hai là nhà phê bình, thứ ba là người hơn tuổi. Và thú vị nhất là bài hát có câu ‘lúc trăng hãy còn thơ ấu’ anh em chúng tôi thời thơ ấu hay có dịp hát trên cầu tàu Mỹ tho, bên dòng sông Cửu nên càng có dịp nhìn trăng rõ hơn. Phiên phiến mấy dòng chúc sức khoẻ anh và xin cám ơn nhà thơ Hải Phương. đỗ xuân tê

  • Đặng Tiến says:

    Gửi Đỗ xuân Tê:
    Nên tin Hải Phương.
    Trăng cũng lỗi thời, theo bao nhiêu tình cảm trong ta, những người đi guốc mộc lộp cộp bước vào thế giới mịn màng của kẻ khác, những tâm hồn đêm đêm “thấy trăng mà thẹn những lời non sông”.
    Hôm nay Damau đang tìm vết tích Trần Phong Giao, trên báo Văn 1963. Trước đó anh ấy làm báo Tin Sách, tôi có bài viết giới thiệu tập thơ đầu tay của Hải Phương.
    Ngày đó, trên hè phố Bô Na, chúng tôi mới ngoài hai mươi, cùng đi cùng lẩm nhẩm hát “vì cuộc tình đã chết một đêm nao… lúc trăng hảy còn thơ ấu”.

    Người xưa dùng chữ trăng già, nguyệt lão, là có ý…
    Già mà không muốn lỗi thời, thì cũng được thôi, nhưng mất công, tốn kém.

    Buồn buồn, phiên phiến, xa xôi,
    Đặng Tiến

  • đỗ xuân tê says:

    Trong một bài viết hoài niệm nhà thơ Bùi Giáng trên talawas, tôi có trích hai câu thơ của tiên sinh: em về mấy thế kỷ sau/nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không. Tôi vẫn đinh ninh trăng, thời gian và thi ca không bao giờ phai màu, nay tôi đâm hoài nghi vì Hải Phương đang chứng minh ‘bởi vì màu trăng đã lỗi thời’. Các bạn yêu thơ xin giúp tôi có nên ‘nghe’ HP không? Đatạ. đỗ xuân tê

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)