Category: Sáng Tác
Biến mất 14
lời biến mất trước khi thốt lên
tư tưởng biến mất trước khi được nghĩ đến
cuộc viễn du biến mất trước khi khởi hành
kẻ ra đi dừng lại bên ngưỡng cửa
không có cả chuyến đi tưởng tượng
Màu Mắt Chưa Quên
Tôi được quyền chọn lựa, biết điều mình muốn và cả những điều mình không muốn. Tôi yên tâm với sự chọn lựa của mình. Scott không phải của tôi, chưa bao giờ là của tôi, mà sao tôi thấy trong sự chọn lựa này có nhiều mất mát đến độ làm tôi đau đớn.
Ai?/Who? ♦ Hiện thực xã; hội chủ nghĩa/Socialist Realism
Mất đi tiếng nói bản thân
Mất đi những cái thuộc về giá trị
Chúng tôi còn sở hữu duy nhất một điều
Nỗi sợ
In this ill-fated house
Who wants to inherit their legacy?
Trú Xứ Cuối Cùng/Ngọn Cuồng Phong Cô Độc
Như bị lột mặt nạ, người lồng lộn căm ghét cơn cuồng phong đầy tai họa và tìm cách trả thù. Ngọn cuồng phong bị xua đuổi khắp nơi nơi, không chỗ nào chôn dấu đành câm lặng nén vào thẳm sâu. Trong mắt người đời, cuồng phong chỉ mang ý nghĩa là tàn phá.
Khi tưởng đến ngày Nâu cũ
Tiếng cười trong như ngày
Sự an lành cầm nắm trong tay
Anh nâu cả em và gió lạ
Rười rượi môi hôn ngời
mọi thứ tôi có tôi đem theo
Tại bàn ăn, mẹ tôi bảo: Con đừng dùng nĩa đâm củ khoai, nó sẽ vỡ nát ra, dùng thìa mà xắn, dùng nĩa chỉ để lấy thịt khoai ra ăn. Hai thái dương tôi giật bưng bưng. Tại sao bà lại dùng chữ thịt ở đây trong khi đang nói đến khoai và nĩa? Bà muốn ám chỉ loại thịt gì?
Nancy
Trang giấy ngày xưa dù vàng ối, cũ mèm, chữ của ông cũng vậy, cũng nghiêng ngửa trong hơi thở hụt hẩng và sợ hãi âu lo nhưng nó vẫn còn được giữ gìn qua bao nhiêu chập chùng của lịch sử. Chỉ có ông là quá đổi vô tình. Ông đã quên những nụ bông tươi đẹp nhất, quí giá nhất, để chạy đuổi theo đến mê mệt, hụt hơi hai tiếng áo cơm này đến buồn muốn khóc.
Con sóng vỗ cuồng điên đau luống biển
Vịnh em
biển sóng nhọn
bứng rễ khu rừng nguyên khai bật gốc
ta dứng trơ trọi
khản lời gió
trôi lữ hành đêm
Mùa Thu Về Phải Không
Ngày cựa mình rất khẽ
có tiếng đập cánh chim
mơ hồ giầy ai bước
trên chiếc lá vừa rơi
Mùa thu đến thật rồi!
Kịch ♦ Nhật thực ♦ Sói ơi!
Kà Tum! Kà Tum!
hương đã tắt
lối?
mồ đâu?
lau trắng khóc chiều mưa
biên giới
lặng
Bài thơ thứ nhất (mười lăm)
Hỡi nàng ơi. Hỡi nàng ơi.
Gặp nhau từ tiếng rụng rơi điêu tàn
Lũ mình tựa một lũ ngan
Vừa qua phè phỡn vừa than thân phù
Và… v.v.
Đối diện coast hotel
[khách sạn tôi vừa mới trả phòng]
– ngồi bên trong quán café
ngay cạnh cửa ra
vào.
Phương pháp điều chỉnh / Method of Adjustment
Chúng nhất thiết cần sự thay đổi
Để chết chóc vượt lên. Tựu thành
Quan tài hình dép
They inevitably need change
For death to prevail. Achieving
Coffins in the shape of sandals
Truyện đốt theo sông
Máu trong người lão cơ chừng đã trào hết ra khóe mắt. Người cứ lạnh dần, lạnh dần, lạnh dần. Gan ruột lão bỗng cuộn lên, sôi ùng ục rồi một thứ nước đắng chát trào ra miệng lão. Người lão lúc này cơ chừng đã cạn hết máu, có cảm giác như đang khô dần, khô dần và bắt đầu nổi lên như chiếc phao. Lão chẳng thể nào điều khiển hai chân mình nữa!
chùm thơ: Của Ruồi
Phân cực ruồi Bắc ruồi Nam
Xếp hạng ruồi trâu, ruồi cá mập
Chuyển ngân cánh ruồi siêu vi
Buôn tài nguyên xuyên lục địa
Tôi đặt tên cho doanh nghiệp thành công nhất Việt Nam
Tổ chức của những người yêu nước ghét nhân dân
Tập đoàn man rợ vì an ninh tổ quốc
hanhhungchuyennghiep.vn.com
Ném đá giấu tay, Inc.
nguồn
đồi nhọn thả gai đâm rách khói chim dệt tranh bầy xỏ mũi thưa; sáng uống sương và đêm nuốt sao tôi quỳ trên sỏi nhọn khấn thầm trời thương tôi trời đừng gió máy (bão đầu non một giây bẻ gập đúng trăm vạn đóa thơm tho); tôi đã cam phận cúc cung sáng chiều viếng thăm khuya về chui vào mộng…
Chiều non trên đầu sông
con nước không bao giờ kịp lớn
(như tiếng đàn kìm nấc đâu đó
không bao giờ thôi tức tưởi)
chiều tôi đi nhặt nhạnh lại mình
những xác vỡ loang loang
Chuyện chiếc cầu trên sông Mỹ Thuận
Như cái bến phà Mỹ Thuận vậy đó, tôi đã đi qua lần đầu đâu thuở chín mười tuổi rồi cứ nhớ hoài mặc dầu sau này, lớn lên đã qua không biết bao nhiêu là bến đợi khác. Có một cái gì lạ lắm như nối kết tôi, thằng con trai sinh ra và lớn lên ở bên này sông cứ nhìn ngó bên kia sông như chót đỉnh của một giấc mơ phiêu lãng.
Người đàn ông ngủ… ♦ Giữa những khoảng cách…
khi người đàn ông ngủ một mình
trong bóng tối
không thấy mình khóc
không biết mình khóc
đôi mắt biết
Sống ♦ Hoa sữa ♦ Cóc ♦ Thôi, đi (with English translations)
Chọn một niềm đau. Mỗi ngày
Để sẻ chia với thế giới
Dân tộc này
Choose a death. Each day
In the eyes of the regime
To be free
Dalat Thất Cửu
đòi lên phố núi đường treo mỏ
hồn muôn dặm nhớ con đèo chênh vênh váo
sương nguồn gội thẳm đá xanh um
lạnh chừng vạn kiếp trở mình trong rêu rác
34 năm
Không hề là một khoảnh khắc nhưng hình như là thế
Cái chớp mắt cũng đã xong
Cuộc ân ái cũng đã xong
Cũng đã xong cái thuở tay bế tay bồng
Xong, một trường ca vô vọng
giông tố Bát Nhã
nhưng kẻ ác dở thói hung tàn
đánh người niệm Bồ Tát Quan Âm
dân khắp nơi xôn xao bất mãn
những hành vi bạo động dã man

New Comments