Bài đã đăng của Viên Dung
Khoe mẽ
hạng độc kích thích
chễm chệ muốn hơn người. cạn chén say
đối nhân nhầm cung cách
sang chảnh
nương đường chuông
nỗi sợ đẻ ra khủng bố
e khủng bố, đinh ninh nỗi sợ
ngờ ngợ cơn mê người
dương danh bắt nạt
Cớ vượt vũ môn
nước đang ập xuống vực, trôn ốc
tinh hoa, sáng tạo
rường cột, công trình
kêu ca cuốn xoáy theo vận nước
Chốn thuộc về, mặt lạ
tưởng như hồi tan tác
tống vong đi
con thuyền trở về ắt lụy
những cơn hiềm tỵ chưa tan
thấp cổ tôi
chân đất, miệng bé, kiện mù tăm hơi
tới đó, nhiều. như chưa tới
kêu nài, đứng ngoài chỗ đợi
Một tưởng tiếc
trần gian đầy u tối, đợi giải nỗi
người vừa chạm đối
đương thì. vội xa
gà trưa xuống giọng. quê nhà
Tôi đi tìm tôi giữa thiên đường
giữa thiên đường, tôi thấy bóng tôi
với tấm lưng thân quyến vằn vện mồ hôi
đắm ước mơ
đuối theo đuổi
Hay tiếng kêu vào lương tâm ơi
hay mắt người có khóc hơn tôi
những kêu đòi không thấy trả lời
những trái tim người dính líu tôi
thầm đau chủ quản xích côn đồ
Muộn xuân buồn để
buồn để tôi cầm vô vọng
anh thôi rồi ôm chầm tôi
lối tình ơi, đừng mây khói
ngần ấy mong mỏi lâu rồi
Tưởng chẳng ai biết mình
giữa bưng bít
chẳng ai biết mình
tha hồ làm điều ưa thích
từ cấm tịt đã lâu, ở đó
những ngôn từ thanh lịch mất tích
Ở nơi không thể khác
ở một nơi không thể khác
bác lý lịch, tru di
có dốc tâm thành ý
vẫn là trơ gốc ngụy
Điều không thanh thản
khát khao trèo qua cặm cụi
biển, tên quen
chết lạ, chưa bến bờ
buồn lây đầy chợ, mỗi người chia
Hắt nước ♦ Yêu nước ♦ Quan tài thanh xuân
kẻ giành yêu nước hơn anh
xếp anh bên cạnh
đứng coi người yêu nước
hoành hành
Chỗ xất bất đang
phất phơ loa quen tiếng vẹt
bắt chẹt thể diện hành quyết
người trong ngoài tủ nghe điếc bề trên
Tuyệt vọng xanh
người ta ùn ra bến cảng
người ta tản về phi trường
sau lệnh bất thường
chênh vênh quá đỗi

Bình Luận mới