ở giữa
đêm lấn dần qua ngày mai
người vẫn ngồi canh biên độ
cầu nuốt sông sông nuốt cầu
có chút gì rưng rức giữa mưa
buồn
trên từng cột mốc cây số
trong ngoặc
[đứng. làm sao chậm
vậy mà vẫn phải đứng. thiệt chậm
như hổ ngẩn say mồi
như ngù ngờ cọng cỏ. lung lay
đứng chậm. làm như mắt cũng chớp buồn lây
thân phận
nhỏ dần
tiêu hao
có khi nao buổi chiều đến chậm hơn mình đứng
cái cảm thức xa vời. ngây ngây
của sao hôm và vạch non trăng liềm
gờn gợn
và khuya ngập tràn phiên đứng
chậm bao la]
hộp. toàn sọ
một chiếc hộp sét gỉ cạy hoài không mở nắp
hai chiếc hộp nhỏ đè nhau khóc như ri trong chiếc hộp bự
tao khủng hơn mày
mấy chiếc hộp màu mè vô tư long nhong ngoài đường
[hậu]
chiếc hộp nằm bên dưới
kêu than ngộp quá xin
cho lên giàn thiêu
tháng tám mười bốn
.