giả bộ úp lá
thiệt ra ván bài đã lật ngửa
người trôi bềnh bồng. cây. và trái
kết của nhân
nụ
từ
mắt đã thuý bích
mềm năng lượng. xanh đời
tôi tự nhận là kẻ rộng lượng
thiệt ra chỉ là cách túm áo hỏi mình
trù trừ tới lúc tuột hết khuy
búp sen tưởng chừng nhu nhú
rộng lượng tôi không bằng độ lượng anh
người thi sĩ như chim chích giữa cuộc thế oi nồng
một xác thần nhỏ nhoi nơi đấng trời
và rừng người
độ lượng thơ anh luôn có sắc mầu những bông hoa
thanh âm sấm động buổi chiều
và mặt trời ban mai ửng đỏ
xưng tên một ngày mới
tâm hồn mới
nhốt hận thù vào kẽ rêu
và ở cùng cỏ cây. đá sỏi
[ hòn đá lăn trên đồi ]*
rớt xuống hang hóc tối ám
bật tung lên những đỉnh cao hú trời
người thi sĩ ấy sống thâm trầm giữa người
trên thảo nguyên những bầy sói
không hề mặc cảm
bởi vì sương đã làm tan những gợn sóng hồ thu
người thi sĩ gom thơ lui về tưởng dung thu dọn những chiếc vỏ ốc mơ hồ
đơn phương bờ bãi
rồi nhìn ra thế giới triệu triệu vết thương ngời sáng
con tim và ngày hội
nơi có bằng hữu giao lưu
những chiếc ly thuỷ tinh
hồng hào thêm máu rượu
hãy cụng ly mừng nhân loại mới
cho tôi được trở về nơi rộng lượng
rút kíp tôi từ hạn hẹp môi cười
những sải bơi lặng lờ
ngoài vô tri đáy thẳm
ngày 8 tháng 5 mười ba
*Ngẫu Nhiên, Trịnh Công Sơn
tự nhiên như có mũi tên
xung về phía trước
xé gió
rồi giam. bằn bặt
tôi có nhiều bạn tên H
rồi khi không chiều trở buồn
lây bệnh
xám tro
chuồi kẻ khất qua người
chìm
mà nắng vẫn xiên trên đồi
con sông tái hiện
khúc trôi
giữa dòng
cái lạ là h ngó theo chữ [H]
lóng lánh những cái nháy mắt
có khi đùng đùng bật dậy
lò xo tâm trí
thuốc có thể đắng
mà H luôn nằm bảng xanh
chỉ đàng vào viện
lơ phơ một dúm sĩ
gắn bền xe lăn
chữ H lui tới nơi gạ nằm
dãy nhà tạm trú
tuồng khách viễn lai
tôi mang tên H
rốt ráo sau cùng
đảo
nghịch
hồ nghi
tới buổi thất thập
bát đàn
khùng khùng sao ấy
1/5/2013
.