Không cần được gọi tên
nó tự hiện lên từng phần
như hơi thở
ngôn ngữ đầu tiên
không cần phiên dịch
Những đường cong
không vội
phỏng đoán thân xác
Ánh sáng
không quyết định ngày đêm
nằm sâu dưới da
bí mật chuyển động
Những mùa thất lạc
Máu dè dặt
tóc chậm rãi
ghi lại ngôn ngữ của gió
Thời gian kéo dài hơi thở
ký ức xếp hàng sai trật tự
tuổi thơ bước nhầm ghế
những điều đã mất
ngồi cạnh
những điều chưa đến
Giữ lại dấu ấm bàn tay
da liền da
xương tìm xương*
như hai câu thơ
tựa vào nhau
máu ngâm lành lạnh*
Giữ lại thăng bằng
giữ chặt hơi thở
thứ kỷ luật tàn nhẫn
cho phép cơn đau
vào đúng khớp
Không cần gọi tên
chỗ trú ẩn dịu dàng
phiên bản duy nhất
sự có mặt trọn vẹn
cách chúng ta gần nhau
ngẩng lên*
vừa đủ để ánh sáng lọt vào
một cơ thể
đang học cách
ở lại
trong chính mình.
(*) Thơ Nguyễn Hoàng Nam
Có lẽ tromg men ảo của ký ức, hay thể xác lạ lùng trong bóng tối. Cô đơn như những cánh bằng xoãi trên mông lung đang cố ” giữ chặt hơi thở
thứ kỷ luật tàn nhẫn
cho phép cơn đau
vào đúng khớp”
Yêu thứ “ánh sáng lọt vào cơ thể- để ở lại với chính mình”
Từng chữ, từng lời, từng ý… là những nhịp thở nhức nhối dâng trào cuồn cuộn trong dòng văn chương hải ngoại của hôm nay 👍🌹🩷