Chiều ba mươi tết lạnh, về không
nắng ở trên mây rụng cuối lòng
nhà ai tiếng pháo mơ hồ vẳng
em từ âm vọng buổi tàn đông?
Cuối một năm hay cuối một đời
cuối thời trai trẻ biết rong chơi
từ đây nước đã khô thành cát
hết một con sông mạch máu người
Bóng lạ gương soi buồn lặng thấm
sầu che tóc rũ mắt không hồn
nắng biệt bên trời mây chợt trắng
lòng đêm cao tới mộng vô thường
Hết một năm có gì rộn rã
vậy sao lòng vẫn thấy dửng dưng
mầu xanh giẫy chết trên cành lá
tình ái ban sơ khép nửa chừng
Khói sóng chưa tan đường mịt gió
chiều đi quanh một vẻ thờ ơ
bóng đuổi tinh vân dài mấy phía
đời khôn nguôi một phút ơ hờ
Rồi sẽ không tìm ra nữa đâu
ngày xanh ôm mặt nhật qua cầu
quỳnh hương một đóa vùi lau lách
cồn xa cát lạnh biết nằm đau.
Sài Gòn 1976
Trắng tinh lòng giấy
những lời thơ trinh nguyên
giữa bờ phúc nạn
đêm hạ huyền rủ sương
tim trẻ lạc điệu
cây rừng đốt lửa thơ vô ngôn
cười điên mê bầy dã thú
cành nguyệt quế hương thầm
trăng lưỡi liềm quắc mắt
chứng nhân thời phế sử
mây xuống tóc trên đồi
đêm ơi chao nghiêng . . .
Kỷ niệm đời núi đá xanh
viết Sài gòn nửa đoạn
những bài thơ trắng
chữ nghĩa thiên di mùa bão biển
thời gian bạo tàn thổi lướt
ngọn tháp chuông rùng mình
chiếc mỏ neo ngoài khơi quăng quật
người-thủy-thủ-cuồng-ngâm-con-tàu-gào-la-viễn-phố
bên kia ngày vô tận
một kẻ chết đứng trên đường
những tờ thư cuốn đi
tín hiệu không lời buồn bã
Có những bài thơ trắng
như cõi lòng rỗng không
Montreal 1982
Nước bắn tung tóe nghìn nơi
nước. nước cô đọng
một lời vô can?
từ khi muội nước tan hàng
mây du phương tán
trời vàng mộ bia
mối buồn thất thổ ai chia?
đau thâm xuyên mẹ
bứt lìa gióng cha
ngàndặmngàndặm sơn hà
đừng đem mật ngọt
vào tra tấn này
nước về
mượn đắng hơi cay
nước đêm ở lại cùng ngày
hóa thân
Laval, avril 2010
.