tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Piss Christ là một bức ảnh chụp cây thánh giá với tượng Chúa Jesus bị đóng đinh câu rút được ngâm trong nước tiểu của chính nghệ sĩ …. Có lẽ người ta có thể hoàn toàn thống nhất về giá trị thẩm mỹ của nó, tính thánh thiện của nó, nếu không có cái tiêu đề của tác phẩm, và nếu không biết cái chất lỏng bao bọc cây thánh giá là nước tiểu.
Thằng bé nằm yên trên giường, mắt đã nhắm và khuôn mặt trở lại bình thản, trẻ thơ. Có lẽ nỗi đau mất mẹ là quá lớn đối với em, em không thể vượt qua được. Em đã trở về với quê hương của em, về núi rừng đại ngàn, về với người mẹ thương yêu.
những ngày như bữa nay, một nền âm lập cập đầu gà chỉ hướng gió
những cuốn sách mùa thu chống chọi mối ăn
những bữa cơm phanh thân mướp đắng
những gã bù nhìn ngã sụm, mùi keo
một cồn mây đùn trắng sọ
Tàn thuốc lặng người ngó tuổi qua
Quang Trung ngửa mặt sắc phơi nhòa
Chùa Quang Hoa nhốt Trần Bình Trọng
Nguyễn Du gối bụng Hồ Xuân Hương
buồn chưa tròn một canh chơi
đi là đi đứng lơi bơi rồi về
ba lời hẹn bốn lời thề
nụ cười chóng chánh bốn bề đánh rơi
Một cuộc tình, một trái tim, và một bài hát. Chúng kết đọng vào nhau. Thành một giọt sáng hân hoan và đau khổ. Và, cũng giống như một giọt nước mắt, nó được thả rơi xuống mặt một hồ nước long lanh. Và một chút dư ba, lạnh, vẫn còn rập rờn trên ánh nước.
Mẹ nàng giặt chiếc xuchiêng mà bà đã may cho nàng. Bà treo lên trước phòng nàng như một sự thách đố. Nàng ngắm nhìn nó, trông nó thật dị hợm. Mỗi khi nhìn thấy nó nàng có cảm giác buồn nôn.
Giờ đây [ở ta] làm ma chay
… các đại gia rất sợ đụng hàng
nghĩa là quan tài đặt mua [sợ] cùng một nhà quàn
gỗ đóng áo quan [sợ] cùng một thứ
Tôi không bao giờ quên
cách viết bằng tay phải
Vào bất cứ tờ giấy nào
ngay cả trên đất
Trên đùi
Đọc một mẩu tin bất kỳ theo kiểu tường trình tai nạn
(hầu hết các sự kiện được mô tả như vậy)
Hỏi điều để sợ là gì hôm nay
(chắc chắn hôm nào cũng có)
Không có sự bi phẫn nào của đàn ông lại thống thiết bằng nỗi khổ nhục bị đàn bà thống trị! Từ thời Adam, Eva đã đem tội lỗi đến trần gian. Đàn bà là giống gian ác, đồng nghĩa với rắn độc ….Cậu không biết mình sợ gì. Hằng đêm cậu hay mơ những giấc mơ kinh hoàng, không đầu không đuôi …. Giấc ngủ mê ấy đã kéo dài ba chục năm nay rồi ….
Ba Khe
hẻm nhỏ
dốc già
cổ họng nuốt tù nhân
ai bỏ xác An Điềm
Em không thể tự cắt rốn cho mình
Bụng cũ phình cơn quằn quại mới
Cho anh trở về hát ca cùng tiếng nấc em xé toạc đêm
Tình đổ mồ hôi máu phừng phừng drap thơm
Bạn yêu được không một chú ong
vo ve, kích thích tai bạn,
những cái chân bé tí chạm lên bờ môi
cùng lúc mật hổ phách nhỏ giọt
dọc bờ ngực bạn?
Nhìn qua lỗ thủng nhỏ trên vách tường mẹ nói: “Thế kỉ rồi không thay đổi là mấy.”
Tôi đang thả lỏng mình, tôi cần phải được thư giãn. Các khớp xương của tôi phải được khởi động để chuẩn bị cho cuộc hành trình sắp tới. Không gian nơi đây thật tuyệt diệu. Một cái hồ rộng rãi, tôi úp tai vào nước để nghe tiếng hát của sóng và tiếng gọi nhau của muôn loại côn trùng.
Những bức tường chắn ấy
Tôi đã muốn đập phá ra
Nhưng tôi biết sẽ làm đau ai đó
Như phá vỡ bào thai
Tôi thiếu tháng
Ai nửa đêm quờ tay vò mộng
Ngực thiên thu trắng ngát vòm trăng
Đẩy ảo vọng vào đùi run rẩy
Nước cuồng mê uống ngập bờ răng
Khung cửa sổ hình vuông
Bút trời sai chính tả
Quỷ đói quỳ, nôn thốc
Chúa Phật thích sạch sẽ
Dân Hà Nội dặt dẹo quê người còn đồng thanh tương ứng đổi tên một con đường Berlin thành Phố Phan Đình Phùng cho tiêu tán bớt hoài nhớ. Nhiều khu vực ở Berlin tính đầu cây còn nhiều hơn đầu dân cư ngụ. Cây, bóng lá đùa trên những khoảng đường trưa rười rượi nắng là một trong những lí do tôi thiết tha với thành phố này…
Những con vẹt thông tin gào lên như . . . hót
Hôm qua Ngư Dân của ta đã bị Trung Quốc bắt
Nhốt
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao ra thông cáo
Đề nghị . . . đề nghị . . . nghiêm khắc đề nghị
đưa chiếc nhẫn vàng y
[năm chỉ] cho tay bộ độ biên phòng
– canh
gác giữa đường ranh bên kia thái lan
… bên này cam-pu-chia
in just a moment, the sun will go down and we won’t need to mind
the outside world
we won’t need to mind disasters, wars,
human misfortune and happiness
Báo điện tử ProPublica: báo điện tử đầu tiên được trao giải Pulitzer từ trước đến nay chỉ dành cho báo in
Giải Văn Học: Paul Harding và tác phẩm “Tinkers”
Giải Thơ: Rae Armantrout với “Versed”
Người ta sanh ra ở đâu sẽ hấp thụ cái tinh chất ở vùng đất đó cho tới già đời; đừng ai mong mình sẽ là tiên khi mình sinh ra nơi ruộng lúa bùn lầy, lung vũng. Cái chính là mình biết lấy cái lung vũng, bùn lầy ấy làm cái chất tinh tuý ngọt ngào bao la bát ngát của thiên nhiên nuôi sống mình lớn dậy. Đó chính là cái tinh chất làm nên nét đặc thù của mỗi con người ….
Có thể nỗi thống khổ ai đó nằm trong tiếng nhạc kia
Piano, violin, cello, sáo trúc . . .
Nỗi thống khổ nguyên vẹn hòn bi ve, cái xúc xắc
Một con thuyền giấy nát từ mùa lũ của những năm 80
Có thể cô không có nỗi thống khổ trong đó
Anh tôi mù
thấy ánh sáng lung linh sắc màu
bằng mười con mắt ở ngón tay
anh nhìn vào bóng tối
giữa vách đá trụi trần
anh chỉ là loài dê núi hiền du
lang thang trong chiếc lưỡi đắng vết gai nhọn hoắt
lá trinh nữ xếp buồn như cánh loài ruồi mật
bay về xứ sở ngủ vùi
Sống trong xã hội Cộng Sản rồi, chúng ta sẽ “ngộ” ra ngay cái cảnh… thay trắng đổi đen trở thành chuyện bình thường, thậm chí trở thành chân lý. Từ “bốn chân tốt hai chân xấu” đi đến “bốn chân tốt, hai chân tốt hơn” dường như không có gì khác nhau trong một xã hội toàn trị …
New Comments