tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Về đặt tên cho cỏ
đánh dấu chỗ ta ngồi
đánh dấu trời
một khoảng xanh tầm mắt
đánh dấu rừng
biến dạng một bàn chân
đêm quạnh hiu
như thể,
bơi qua cánh rừng cô độc
với những hàng cây
rụng hết dĩ vãng
I don’t believe history; I want to turn it all over, smack it and push it out the door
I doubt my country’s delicacies, its distinctive culture; I want to
dig deep, turn them up-side-down, and shove
Sau một thời gian, nhiều người không thể nào thoát được tình trạng nghiện-chiến-tranh này và theo đuổi nó như tự đi tìm cái chết. Ngay cả khi họ về với đời sống dân sự họ vẫn không thể nào trở lại cuộc sống bình thường. Họ bị ám ảnh bị mê hoặc bởi cơn nghiện. Chiến tranh đã mang cho họ cảm giác hối hả thúc giục cũng như lẽ sống của cuộc đời.
Thành phố lao đao như trong cơn mê. Helen ra phố, vắng tanh. Im vắng đến rợn người. Cấp bách lắm rồi. Lưỡi dao cạo cán dài của ông thợ hớt tóc nằm gọn trong vòng sợi dây da mài dao, trên mặt đất, lưỡi dao lấp loáng ánh nắng. Không cưỡng được, nàng cúi người nhặt nó, e rằng kẻ nào đạp phải sẽ bị đứt chân.
Kiểm tra lại túi tiền [không có vàng]
Người ngư dân hỏi hắn muốn đi đâu
Hắn bảo: muốn đi . . . Vượt biên
! ? !
Bây giờ là năm 2010
bầu trời vẫn đổ bóng mầu tím
xuống cuộc đời một cách kỳ dị
trông có vẻ hoang tưởng
đâu đó những con bò khát nước vùi
mặt vào những vũng lầy
của chúng ta
Just picture me in
a strange new house
alone in my language
Hãy tưởng tượng ra em
một đời sông cát lở
một cuộc tình hư hao
Một cuốn truyện cho dù dựa lên những sự kiện… về nước Tiệp khắc của những năm đầu mở vòng tay đón chào chủ nghĩa cộng sản, vẫn không thể được xem như một báo cáo chính trị; điều mà Kundera hy vọng khi cuốn sách đến tay người đọc là nó phải được đọc trong tinh thần văn chương…
khi 3 giờ sáng em còn lết trên đường phố hẹp Sài gòn chưa tắt ánh đèn
anh bỏ đi khi em ụa mửa vài lần sau ngày hành kinh cuối
em nằm trong cái thau bự chứa đầy nước ấm
cái thai lớn dần đẩy cái rún lồi ra khỏi lỗ
chiến tranh không còn nữa
khi con biết nói cười
em đã lớn khôn rồi
và mẹ già theo tuổi
chiến tranh thì trẻ mãi
vẫn hấp dẫn loài người
Beneath that thick layer of fog is the city
There, I have a past
Like that of a bus station, a market, a town
Young lad
Come to me. Don’t be afraid
Đối với những người viết trẻ, đặc biệt những người viết ở hải ngoại, tôi rất ngưỡng phục. Không ngưỡng phục sao được, khi mỗi ngày 8 tiếng đồng hồ môi miệng họ phải dành cho tiếng Anh, tiếng Mỹ. Họ là những người mang sức sống cho chữ nghĩa, qua kiến thức mà họ du nhập, và qua tấm lòng thiết tha với tiếng mẹ mà họ có lẽ rất khó khăn để gìn giữ.
Mọi người nhìn nhau, không thấy ai đấu tố. Sau đó cũng không thấy hình phạt. Chúng tôi cũng chỉ lặng lẽ cười với nhau. Ít lâu sau, khi nghe tin anh Nguyễn Mạnh Côn chết, lại nghe kể trước khi chết miệng anh còn kêu cơm cơm. Tự nhiên, tôi bỗng thấy mình khóc.
Hình trục dài chồng trên hai hình tròn
luồn trong hình tam giác
dạng hai góc chĩa thẳng giữa hình trụ
(dĩ nhiên những kiệt tác cụ-thể đều được chú thích:
phải thưởng thức theo lối ba chiều siêu thực).
generally
nobody is still wailing
death and separation
persecution, poverty, and starvation
have gone into the past
Nước Đức có hơn sáu mươi năm để ngoái nhìn cuộc chiến của mình, để nhận chịu trách nhiệm lịch sử của mình, để chuộc lỗi với các dân tộc từng là nạn nhân của nó. Chúng ta đã có ba mươi năm. Chẳng lẽ cũng cần ba mươi năm nữa để người Việt mình có thể chuộc lỗi với nhau?
ở bài viết này và những bài viết sau, chúng tôi sẽ sử dụng một nguồn tư liệu khác, có kết hợp với nguồn tư liệu Hán Nôm, để tiếp tục soi rọi vào lịch sử của xưng hiệu TVTN cũng như của đền Cờn.
Anh hỏi có phải “cái ‘nhân cách’ dù là ‘nhân cách nhà quê’ đi chăng nữa, cũng là điều đáng trân trọng trong mỗi con người…?” Xin thưa, trong cái đầu nghiêng lệch của tôi, nó là điều duy nhất có thể cứu rỗi được trần gian này, chứ không riêng gì một nước Việt.
Chỉ nấu những món bổ thận và tráng dương, theo tiêu chuẩn “nhất dạ, lục giao, sanh ngũ tử”, cho thực khách. Như dê bảy món, đặc biệt là cà-ri dê đúng điệu Ấn độ. Tiết canh vịt rau húng quế. Cháo thận dồi trường. Và, đặc sản của quán, được tài tử miệt vườn hoan hỉ chiếu cố, là món ngọc dương và ngọc hành bò tiềm thuốc bắc.
một ngày đẹp trời
gã tiên tri đến
ném cho tôi đôi giày
và bảo
nó sẽ mang mày đến chân trời của tự do
tôi cương quyết phải trở lại nơi mà tôi đã thất lạc
sau cuộc tìm kiếm hàng chục năm
sau cuộc chiến đấu có nhiều lúc kiệt sức
tôi đã khóc mênh mang trong hoàng hôn
tay ôm những vết thương lớn nhỏ
John Donne đã ngủ, xung quanh đều đã ngủ.
Tường, sàn nhà, những bức tranh,
bàn, thảm, then cửa, móc treo, tủ,
chăn chiếu, ngọn nến và mành.
Quán Văn lúc nào cũng đông vui. Nhưng phải đợi đến sự kết hợp diệu kỳ giữa Trịnh Công Sơn và Khánh Ly, Quán Văn mới trở nên một hiện tượng và mang dấu ấn rõ rệt… Hát và Lắng Nghe đã trở thành một nhu cầu cần thiết cho tuổi trẻ hôm nay giữa vùng đạn bom tủi nhục…
Sự thật là hắn không biết hắn
là chủ ngôi nhà này hay con
khỉ là chủ ngôi nhà này. Cũng
như hắn không biết là hắn mời
con khỉ về ngôi nhà này hay
Thành phố mù sương, hoa cà phê nở trắng khắp nơi, thác Dray Sáp
đẹp sững sờ, giọng người dân tộc, người kinh léo nhéo khản đặc,
phố hẹp chênh vênh
Tiếng vọng nấc nghẹn—
thời khắc rơi từng giọt rõ ràng hòa tan đen kịt nhánh sông
ảnh niệm nhuộm màu theo con nước lừ đừ không biết chảy về đâu
xênh xang vô số chiếc râu truyền đi sóng âm lời tỏ tình
hân hoan những miệng cống trống hoác nuốt chửng số phận
New Comments