tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Giá như có thể bán được nỗi buồn em sẽ giàu
Sẽ xênh xang vít cổ thế gian vào ngực ngộn thanh xuân
Sẽ cọ kỳ nhăn nheo bằng chủ nghĩa này lý tưởng nọ
Sẽ cùng trời cuối đất tìm người
lại cánh đồng đá trùng trùng
in dấu chân dã thú tuổi hai mươi đau quặn lịch sử
những cánh tay quay búa vung lên dưới mặt trời hả họng cười
nuốt gọn tuổi hai mươi dìm vào cơn đói
mồ hôi nhầy nhụa rơi xuống cánh đồng
được vòi vĩnh màu xanh
bơm hy vọng màu máu đỏ
chỉ không thể được điên
chúng không cho điên
chúng giữ cho chúng ta tỉnh táo để phục vụ một bộ xương khô đã mục từ trong tuỷ
Nhưng, trong những thời điểm lịch sử nhất định, như thế kỉ tàn bạo vừa qua, nghệ sĩ không thể vì ý thức về nghệ thuật như thế mà quên đi số phận con người. Nghệ thuật không thể nhân danh chính nó mà khoan thứ cho cường bạo áp chế lên con người, càng không thể biến mình thành tiếng hát ca cường bạo.
Như những nhà thơ trung thực với mình và can đảm tự hủy, gã ném tất cả những bài thơ gã cảm thấy nhạt nhẽo vào lò lửa.
Kể từ đó, suốt cả quãng đời khô kiệt cảm hứng còn lại, gã vặn vẹo mãi một mình một chuỗi dây xoắn đau khổ và nuối tiếc…
Xin đừng tô phấn son nhiều quá
Vì em đẹp sẵn tự sau lưng
Ra đằng trước lại càng đẹp nữa
Ngồi ở Tao Đàn lại đẹp hơn
Một khung màn hình mở vào biết bao cơn ác mộng
Bí quyết làm giàu số 29, trở nên nguy hiểm sau khi đồng tiền mất giá
Một thứ chủ nghĩa phi hiện thực trở nên sống động hơn hiện thực
Từ giây phút trong cái vòng tròn thiêng ấy chỉ còn duy nhất THI SĨ sót lại, bắt buộc đảm nhận quyền lực của vua chúa, đảm nhận phẩm chất của giới quý tộc, thói quen nghi lễ của linh mục, bản năng chiến đấu của người quân nhân, tri thức về sự thật của quan tòa, nỗi say mê ngây ngất của nghệ sĩ, của nhà bác học—từ giây phút ấy nhà thơ đã vượt hẳn tầm vóc của nhà thơ.
những nụ cười mặc đồng phục
đứng xếp hàng cuối phố
chờ đến lượt buồn vui
những cơn giông hằm hè sau núi
ngả giá một cơn mưa
rồi cũng lạ
buổi sáng tan đi
trong cái hồng cầu của nó
chưa kịp nở.
chỉ có những đám mây
Theo lời vị nhạc sĩ ấy, dù có năng khiếu nhưng Vũ sẽ không bao giờ sạch nước cản với kiểu học “chưa đi đã chạy” này, mà cái vị trí đứng đầu huyện trăm công ngàn việc của Vũ cũng không cho phép tập trung hơn. Thoạt đầu cái ý mời gia sư về nhà dạy đàn cho cả hai vợ chồng chỉ vì một cán bộ đàn em tặng vợ Vũ cây dương cầm, loại đàn đắt tiền…
Giấc mơ vét
sóng ngầm vực lên màu sắc
lăng kính tình hâm nóng khung chiều độ lượng
em hồi quang từ phế tích
vô cực run dựng đồi ngực trẻ
thời gian bạo tàn thổi lướt
ngọn tháp chuông rùng mình
chiếc mỏ neo ngoài khơi quăng quật
người-thủy-thủ-cuồng-ngâm-con-tàu-gào-la-viễn-phố
bên kia ngày vô tận
Through the slits between my fingers. I see you
leaving behind. Colors from the moon slipping through like
threads. Tangled and dissolved. I have sown them onto my
left chest…
[Trong] một truyện ngắn của Lê Văn Thiện trên tạp chí Bách Khoa trước 75, có tựa “Xuất ngoại bằng trực thăng võ trang” có đoạn viết đại ý: Không biết quốc vương Shihanouk có ngồi ỉa như tụi mình?… Sao cứ bắt ra trận đánh nhau hoài? Muốn tranh bá đồ vương thì lãnh tụ hai bên chọn bãi đất đẹp, hai người tha hồ quần thảo, kẻ thắng thì được, ai thua thì mất hết. Sao lại bắt dân đen phải hứng chịu?
Em lùa bò đi để lại mùi da ngai ngái
Dưới chân núi
Về muộn
Gió thơm mùi thuốc rê tẩm mật
Khói vẽ trời xanh
cô có một đôi mắt
cô có một trái tim
hai cánh tay, hai cẳng chân, hai lỗ mũi, hai vành tai có lỗ trong ấy
Bà già, nằm ngủ ngửa,
kéo đầu gối lên và đẻ ra
một căn nhà trống. Bà đá văng
chăn và tấm trải và kéo áo lót
Vì bài đăng trên Tiền Vệ ám chỉ đường lối làm việc của Ban Biên Tập Da Màu, chúng tôi cảm thấy cần lên tiếng về câu nói “bóng gió” của người ký tên là Phêrô Bùi: “This article should have been sent to damau.org; in fact we did send it there, but the editors, who are perhaps too busy, did not respond to stuff like this . . .”
Nhưng bản thân sự có mặt / không (thể) có mặt của họ trong đời sống nghệ thuật đương đại thì với tôi thật nhiều ý nghĩa. Nghệ thuật là tự do tuyệt đối và đẹp đẽ. Xã hội đáng sống là xã hội chấp nhận được thứ tự do đặc biệt ấy.
Sáng: ăn sáng, làm việc
Trưa: ăn trưa, làm việc
Tối: ăn tối, làm việc
Ta di chuyển bốn chân trong hành lang em dài hun hút ký ức rỗng không bốc cháy tàn tích lịch sử dị kỳ hình tượng mặt nạ bằng ngôn ngữ thạch cao khô cứng trắng bệch của thời kỳ điên rồ không kích thước.
đôi khi tôi thấy cuộc đời
như một bức vẽ chung của van gogh và chóe
mạnh ai nấy vẽ
một bài thơ làm chung
bởi verlaine và rimbaud
trên thân thể nàng
dưng không tôi phát thề “. . . từ rày
sẽ [ép mình] viết xuống mỗi ngày
[ít nhất] một chữ!”
Trong cuộc viễn du để hoàn thành lý tưởng của mình tôi là một người đơn độc. Và tất nhiên tôi phải tránh xa đám đông, tránh xa con người. Tôi cần phải tỉnh táo và phải có một năng lực phán đoán tối cao để tránh mọi nguy cơ dẫn đến sự thất bại. Tôi biết rồi một ngày đám đông sẽ thay thế tất cả.
sự lạnh lẽo của một giấc mơ
đã đến qua một khung cửa nào đó
không có rèm, thổi thốc tháo
như một cơn úa vỡ
ghim mảnh kính vào người
New Comments