tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Trong sáng tác, tôi hướng đến tẩy trắng nhân vật; tôi đặt nhân vật trong một không gian thế tục hỗn độn, có sự đan xen giữa không gian huyễn ảo và không gian thực; sử dụng hình thức đối thoại rỗng, tránh xa mọi diễn giải, khước từ một đại tự sự và hầu như chối bỏ hoàn toàn cốt truyện theo mô thức truyền thống.
thấy mình sợ hãi như khi đột ngột tắt thở
up side down
nhìn sài gòn lăn lộn trong quả cầu thủy tinh
vài góc phố từng chết
Ta nhớ từ đâu
chắc là từ đâu đó
Mêkong âm thầm trườn lên xiêm y
vũ điệu tuột cúc thành Apsara
ngàn tuổi
Tôi vùng chạy ra nhà xí, khóc nức nở. Đó là căn bệnh mãn tính của tôi. Nhà xí là nơi ẩn náu kín đáo và an toàn nhất trong nhà để không ai biết tôi đang giấu trong người một căn bệnh khổ sở. Tôi bắt đầu rít lên như một con thỏ bị giết thịt, rồi nức nở nức nở từng chặp…
Giai đoạn sửa chữa này với tôi vừa hưng phấn vừa mệt nhọc, không có sự dào dạt ban đầu, nhưng có sự hưng phấn của lý tính tỉnh táo và nghiêm khắc, cái hưng phấn được gạch bỏ mình, được “giết” mình: tôi cố gắng cắt bỏ mọi thứ thừa thãi, dễ dãi, kể lể… để khi đọc lại, mình có cảm giác “đúng” nhất, “thực” nhất.
anh cởi niềm tin trong chiếc áo đẫm mồ hôi
chiếc áo cởi niềm tin khổng thể cởi
niềm tin chết
không lần điều trị đầu tiên hay cuối cùng
Phải có nó hoặc không có gì.
Nó là cái để có,
Con sư tử, có con bò đực trong ngực,
Để thấy nó đang thở nơi đó.
Mỗi ngày trôi qua là mỗi ngày tôi thấy thể xác lẫn tinh thần mình càng thêm rệu rã, đặc biệt là sau mỗi lúc rời khỏi ngôi nhà kì quái ấy. Cứ như có người nào đã lựa lúc tôi ngủ mà mò đến rút đi một phần sinh khí trong tôi, giống như xì hơi khỏi lốp xe đạp vậy.
Đây là một tác giả còn rất trẻ và hầu như không có ý định trở thành nhà văn, hoặc có nhu cầu tiết lộ danh tính. Chúng tôi tôn trọng sự riêng tư này và muốn cám ơn tác giả đã đồng ý sử dụng truyện cho chuyên đề.
Việc phát hiện ra cây bút này, viết một cách ẩn dật và hầu như không quan tâm và có liên hệ trong môi trường văn chương, nhưng với bút pháp và kỹ thuật cứng cỏi ngay từ khởi đầu (truyện tham gia trong chuyên đề mới chỉ là truyện thứ hai của tác giả) khiến chúng tôi thấy rất thú vị và hy vọng sẽ có dịp được đăng tải thêm nhiều tác phẩm của tác giả trong một ngày gần đây.
Đó là một ngôi nhà pha lê hình chữ nhật lộng lẫy, chễm chệ thênh thang dưới dáy đại đương cách biệt. Nó được khéo léo đặt ở góc độ lý tưởng về chiều sâu lẫn cảnh quang. Khi mặt trời lên, những tia sáng lóng lánh nhất sẽ chiếu hướng 45 độ căn nhà, len theo khối sương sa lụa mềm của làn nước…
Cho những nhân vật hư cấu hứng chịu mọi điềm gở, LDV viết truyện ngắn này như vẽ lá bùa hộ mạng cho chính tình yêu mình (một cách thật phi lý, tất nhiên).
liền cho đấy chỗ không người hễ mà
cho chỗ đấy người đông
– i rằng
thấy thiên hạ
bước
Khi những cuốn sách cuối cùng vứt xuống hồ thì đoàn người đã cởi truồng và xếp thành hàng dài. M nhúng tay vào một thứ dung dịch đặc sệt rồi lần lượt bôi vào háng mọi người. Trẻ con khóc thét, nhưng tuyệt nhiên không nghe thấy một âm thanh gì.
Thành thử, nhìn bề ngoài, truyện của tôi giống như nhật kí của một bệnh nhân tâm thần phân liệt. Qua đó tôi muốn hướng đến một ý cụ thể – cái làm sườn cho toàn bộ nội dung truyện.
Tất cả bong bóng đều phải lượn
ngang trường học
hay sân cỏ rộng
Tất cả bong bóng bay ngang trạm xe điện
Tôi mơ một giấc mơ về những con hổ có sọc vằn mầu xanh lá, đôi tai vểnh lên như tai lừa, cánh mũi luôn phập phồng và đôi mắt nâu ngờ nghệch. Chúng di chuyển giữa những bụi cây gai hình trôn ốc xoáy vào một bản nhỏ nằm trơ trọi giữa rừng già. Tôi cùng đoàn thám hiểm của mình, không hiểu bằng cách nào, đã lọt vào đến bản và sau đấy được dân bản tiếp đãi nồng hậu.
Nói một cách đơn giản, việc phân tích thực tại khiến anh ta bị đánh mất thực tại của mình. Thực tại bây giờ trở nên ảo. Ảo một cách hợp lý. Đó là một sự chuyển biến. Sau đó tôi tìm cách đặt anh ta vào một nỗi lo sợ, hay một nỗi ám ảnh nào đó.
Khả năng để một người đàn bà tha lỗi cho anh
Rất thấp
Một lời không nói ra
Trong cuống họng ba mươi năm
Tôi muốn khơi lên cảm xúc về màu sắc và đường nét, về một không gian thi vị qua cái nhìn của một thi sĩ. Qua đấy, người xem có thể hình dung ra khu vườn mộng tưởng của riêng mình.
Sự băng hoại đạo đức, sự phá sản những giá trị tinh thần trong xã hội chúng ta hiện nay đang gióng lên những hồi chuông báo động. Xã hội chúng ta đang đứng trước những cơn địa chấn tinh thần khiến toàn thể toà lâu đài đạo lý của cha ông bị lung lay dữ dội. Bức tranh truyền thống đạo lý tốt đẹp bao đời đã loang lở quá nhiều. Luân thường bị đảo lộn, giềng mối bị xới tung.
Giữa đám đông đang nở ra ngàn ngạt người, gã đứng im lặng, vừa như dửng dưng vừa bối rối vì thấy mình thừa thãi.
Đôi chân trên mặt đất như hai cái cây gầy khẳng, không gió và khắc khổ.
Trong đám tang, gã lạc ra như đứa trẻ không thuộc một nhóm chơi nào, không cười không nói, không biết lộ vẻ buồn đau.
sẽ một ngày trí tưởng tượng thành dao
lẻn vào thớ nghĩ với đường đi zic zac
một ngày núi mềm hơn cả bầu ngực em
rỗng toác
giai âm tình đỏ hỏn gọi tồn sinh
nhựa sống đêm
ẩn giấu
người đàn bà—cong mình ẩn mật
bão
Ngàn gió cuốn đen trùm—giữa rừng cây
Biết bao ngày nhóm lửa. Vết thương này . . .
Cúi đầu xuống một vì sao trước ngõ
New Comments