Home » Archive by Category

Category: To Vietnamese

Những Điều Họ Đeo Mang (phần 1)

7.05.2010

Họ mang bộ cờ, bóng rổ, tự điển Việt Anh, phù hiệu của cấp bậc, huy chương đồng và Bảo Quốc Huân Chương, những cái thẻ nhựa có in điều lệ qui luật. Họ mang bệnh sốt rét và tiêu chảy. Họ mang chí, ghẻ chốc, đĩa, rong và nhiều loại rau rễ rữa thối mốc meo. Họ mang mặt đất–Việt Nam, nơi chốn, đất đai- một thứ bụi khô màu cam đỏ bám đầy giày bốt, quần áo, và mặt mày.

bốn giờ sáng

6.05.2010

giờ từ đêm sang ngày.
giờ từ bên sang bên.
giờ cho kẻ quá ba mươi tuổi.

giờ quét sạch đến tiếng gáy của gà.
giờ trái đất phản bội chúng ta.

Quái Vật Tóc Rắn Medusa

♦ Translated by:
5.05.2010

Poseidon dễ dụ hơn nhiều người
Hắn tự xưng là thần thánh
Nhưng hắn đã lọt vào lòng bàn tay tôi
run rẩy hơn cả loài người
Hắn bật khóc khi tấm áo tuột khỏi bờ vai tôi.

Ân xá

♦ Translated by:
4.05.2010

Người bắn cha tôi
ở Kiev mùa hè năm 38
nay vẫn còn sống.

Có lẽ giờ đây ông ta đã về hưu

Căn nhà sau khi mẹ chết ♦ Bài châm biếm

3.05.2010

Trong nhà chúng tôi bạn không cần đồng hồ.
Mùi hương sẽ cho bạn biết chỗ của vầng thái dương trên trời.

Chẳng có gì đổi thay trong căn nhà đó từ sau cái chết của mẹ tôi.
Các chị tôi vẫn luôn tay dọn dẹp những căn phòng mà năm anh em trai…

Hỏi và Đáp với Tatjana Soli—Tác giả của Những Người Ăn Sen

28.04.2010

Sau một thời gian, nhiều người không thể nào thoát được tình trạng nghiện-chiến-tranh này và theo đuổi nó như tự đi tìm cái chết. Ngay cả khi họ về với đời sống dân sự họ vẫn không thể nào trở lại cuộc sống bình thường. Họ bị ám ảnh bị mê hoặc bởi cơn nghiện. Chiến tranh đã mang cho họ cảm giác hối hả thúc giục cũng như lẽ sống của cuộc đời.

Trích Đoạn những Người Ăn Sen: Thất thủ

28.04.2010

Thành phố lao đao như trong cơn mê. Helen ra phố, vắng tanh. Im vắng đến rợn người. Cấp bách lắm rồi. Lưỡi dao cạo cán dài của ông thợ hớt tóc nằm gọn trong vòng sợi dây da mài dao, trên mặt đất, lưỡi dao lấp loáng ánh nắng. Không cưỡng được, nàng cúi người nhặt nó, e rằng kẻ nào đạp phải sẽ bị đứt chân.

Đại bi ca gửi John Donne

♦ Translated by:
23.04.2010

John Donne đã ngủ, xung quanh đều đã ngủ.
Tường, sàn nhà, những bức tranh,
bàn, thảm, then cửa, móc treo, tủ,
chăn chiếu, ngọn nến và mành.

Âm thanh ngọt ngào của bầy ong

♦ Translated by:
19.04.2010

Bạn yêu được không một chú ong
vo ve, kích thích tai bạn,
những cái chân bé tí chạm lên bờ môi
cùng lúc mật hổ phách nhỏ giọt
dọc bờ ngực bạn?

Người chiến sĩ về phép

♦ Translated by:
13.04.2010

Khi người chiến sĩ Downeast quy hàng
trước khoảng rộng của những viễn cảnh xanh rờn
(đồng khoai tây này mở ra tiếp cánh đồng nọ)—
điền trang truyền lại cho người chiến sĩ

việt nam khai quốc: NHỮNG NGƯỜI ĐI HÀNH HƯƠNG VÀ NHỮNG THƯƠNG NHÂN (chương 5, phần 3)

7.04.2010

Cảm tưởng bị lạc lõng, mất phương hướng, không muốn tin vào hiện trạng, cộng với sự hoang mang là nỗi niềm chung của những kẻ bị lưu đầy. Tuy nhiên, không phải là tất cả các quan đời Đường đều bị ép buộc hay phải miễn cưỡng xuống Nam …. Ngược lại, nhiều người lại thấy thích thú khi sống ở miền Nam nên quyết định ở lại đây vĩnh viễn.

Diễn văn của Eva

6.04.2010

Và người chiến thắng sẽ là kẻ nói dối.
Tình yêu! . . .
(Em đang nói gì thể, em nhầm lẫn rồi,
bởi đoạn này, em muốn viết, em ghét anh.)
Sao anh không đến bên em?

meaningless poems ♦ những bài thơ vô nghĩa

3.04.2010

can there be meaningless poems
where
words are just words . . .
Thử nghiệm/bài thơ bốn
(xoa lòng bàn tay trên bàn phím)
dl.i xdt0064li uik,

Nấm

29.03.2010

Những ngón chân, những chiếc mũi
Bám lên đất màu,
Đoạt lấy không khí.

Không ai trông thấy bọn ta,

Tại một trạm xe lửa bị rớt khỏi bản đồ

25.03.2010

Có những người chết đốt lửa quanh mộ mình.
Có những người sống dọn bữa tối cho khách.
Có đủ từ ngữ cho ẩn dụ vươn lên
trên sự kiện. Hễ khi nào nơi này tối đi thì một mặt trăng bằng đồng
soi sáng và mở rộng nó. Tôi là khách của chính tôi.

việt nam khai quốc: kiểm tra dân số (chương 5, phần 2)

24.03.2010

Tuy phải đăng ký và chịu sưu cao thuế nặng cho các quan lại Trung Quốc, người Việt Nam vẫn luôn gìn giữ bản sắc của họ. Họ không bao giờ đánh mất ngôn ngữ và vẫn diễn tả những cảm xúc hay tư tưởng của họ một cách rõ rệt. Họ không bao giờ mất lòng tin ở quá khứ và luôn trân trọng các di sản văn hóa. Bằng cách bảo tồn di sản ấy, họ đã để lại dấu ấn của họ ….

Tẩu Hôn Một Mình

17.03.2010

Tôi để lại cho anh mảnh vườn tồi tàn nở toét loét và mụ mèo già lỡ thì của tôi. Tánh cuồng loạn của mụ đã được mổ bỏ và khâu lại. Tôi đem theo ngón tay đeo nhẫn bên mình, những tấm trải giường trắng nhất.

Ngươi và nghệ thuật ♦ Dọc đường biên giới

13.03.2010

Lỗi lầm chính xác của ngươi tạo ra thứ nhạc
không ai nghe thấy.
Bàn chân đi lạc của ngươi tìm ra vũ điệu tuyệt vời,
khi bước một mình.

Bài giảng của Vladimir Nabokov về “Hóa thân” của Franz Kafka

11.03.2010

Kafka về mặt văn học chịu ảnh hưởng lớn nhất là từ Flaubert. Flaubert, ghê tởm những thước văn mỹ miều, có lẽ sẽ ngợi ca thái độ của Kafka đối với công cụ của mình. Kafka thích lấy ngôn từ của mình từ ngôn ngữ của luật và khoa học, ban cho chúng một sự chính xác đến châm biếm, không có sự xâm phạm của cảm xúc riêng tư của tác giả ….

Nước biển làm vải cứng

10.03.2010

Nước biển làm vải cứng lâu sau khi khô.
Như nỗi đau sau khi dứt vẫn ở lại trong mình:
Người đàn bà cử động bàn tay một cách quái gở
vì người ông của nàng vừa đi sang một nơi

việt nam khai quốc: an nam đô hộ phủ (chương 5, phần 1)

9.03.2010

Thật ra Giao Châu đã không trải qua một nền hành chánh rập khuôn theo kiểu Trung Quốc vì Trung Quốc chỉ luôn coi Giao Châu như là một địa hạt ở biên giới mà dân cư toàn là “bọn man di” không phải là người Trung Quốc; nhưng Giao Châu lại học được các kinh nghiệm của Trung Quốc nhiều hơn bất cứ châu nào khác …

Không có chỗ cho Camus trong điện Panthéon

8.03.2010

Camus lại trở nên nguy hiểm cho Sarkozy …, Camus đã nhắc quần chúng Pháp nhớ rằng mối liên hệ của Sarkozy với văn chương, tóm lại, là một tai họa! Ở các quốc gia khác, người ta không đòi hỏi các chính trị gia phải đọc sách nhiều hay giỏi văn chương, nhưng nước Pháp mãi cho tới gần đây, vẫn là trường hợp ngoại lệ.

Chứng Cớ

♦ Translated by:
8.03.2010

thành phố bản thân nó đã không còn tồn tại trên bản đồ
Việt Nam
con đường nơi ta đã được
sinh ra không tồn tại
vì tên nó đã đổi thay

Umberto Eco: “Danh Sách Cũng Biểu Lộ Sự Bất Tuân [Với Chính Thể]” (phần 2)

5.03.2010

Tôi thích những danh sách cũng giống như người thích bóng đá hay có thói đồng dâm con nít. Con người ta có những sở thích đặc thù của họ …. Barthes thích rau xà-lát, quế, các loại phó mát và gia vị. Ông ta không thích người chạy xe gắn máy; đàn bà mặc quần dài, cây phong lữ, quả dâu và cây đàn hạc.

Umberto Eco: “Chúng Ta Thích Những danh sách vì Chúng Ta Muốn được Bất Tử” (phần 1)

4.03.2010

Lúc nào chúng ta cũng bị cuốn hút bởi sự vô biên của không gian, bởi những chuỗi sao trời vô tận …. Một con người cảm thấy như thế nào khi ngẩng mặt nhìn trời? Hắn nghĩ hắn không đủ ngôn ngữ để tả những thứ hắn nhìn thấy, nhưng loài người vẫn chưa ngừng chuyện tả trời …

việt nam khai quốc: nhà tùy xuống miền Nam (chương 4, phần 5)

2.03.2010

Khi đi tìm ý nghĩa của thế kỷ 6 đối với lịch sử Việt Nam chúng ta cần phải nhìn vào cả quá khứ lẫn tương lai …. Việc chuyển cái móng từ người này qua người khác là theo một khuôn mẫu huyền tích sẵn có về hôn nhân và phản bội.

tràng hạt ♦ đo

♦ Translated by:
2.03.2010

… Một phần nước mắm với ba
phần nước và một phần dấm, một chút chanh, một nắm
đường. Thêm tí nữa. Đây hoàn toàn khác biệt với
quyết tâm giữ bố tôi của bà…

Chúng ta chẳng cần chung số phận

1.03.2010

những bình minh trái cây con sông và lưỡi dao,
sâu trong họng, ống kính rộng

và tay anh trở thành hai đất nước,
và chân em thở than như cỏ,

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)