Category: Thơ
Giữa linh hồn tiều tụy tôi
giữa linh hồn tiều tụy tôi
là bước phiêu du của bụi,
chia tay một linh hồn.
Nhan! Nhan ơi!
ký ức sài gòn
rồi một anh đứng dậy cong cong người đỡ chiếc xe hông đa
chở phu nhân đi về phía bình thạnh hay bình quới
mây vàng cuối ngõ như thơ cổ
chim có kinh như thơ nhan trước 1973
lịnh pháo
đạp mái một phát đầu năm. quên
lửa rơm hệ lụy dày phên nứa
miệng con gà đất tu huýt quèn
mà lão thăng thiên. già cứng cựa
cảnh quan nhìn tới
bên nhau chút nắng xanh cứng lạnh
tràn qua da thịt
cát trong lồng ngực em
lấp lánh
Sáng sớm ♦ Ở chân trời ♦ Thời kỳ quá độ
chuông, vành tai của thời đại này
bởi điếc nên ở trung tâm sự huyên náo
chim ưng chao liệng trên trời như ngôn ngữ ký hiệu
giao mùa
Trải tơi khăn hứng hết phễu nước giọt bị cắn nắn bởi đôi con ngươi lá biến sắc đang trong tróc ven những gân khô sần sượng
Lau sạch mặt nhựa băng thu âm và nhờ những nốt của lóng đông ca dán kín rãnh thở dài của nhóm thủy liễu trộn trạo khua vấp nhau quanh bụng chảo lộ thiên mốc ám
biên giới thì ở phía nam, em ở đâu?
hãy nghĩ về một cái tết và bằng cách nào(!) khiến mình biến mất vào những ngày đó (. . .) con mèo ở đâu kêu lên tiếng của nó cứng đờ
lanh lảnh
rồi lẻn vào trong không khí mất hút
đờn ông ♦ phiên phiến
hít. thở. phiên phiến một ngày
một đời phiên phiến
như cây trên rừng
đốn ngã rồi. nước cuộn. hung
Giao thừa
Mở cửa đúng 12 giờ đêm
Pháo hoa nổ tung thành phố
Cô ca sĩ trên ti vi vặn vẹo chúc mừng năm mới
Ngoài hành lang hoa mai giật mình
Bung cánh vàng rực rỡ
vào chiến dịch đông/xuân ♦ rào đường rấp ngõ
trên bàn bày biện đèn cầy lung linh [trầm/quế thơm lừng] thịt sống kề thịt chết rượu đỏ một tina hí hửng
một cuộc tình hậu hiện đại 100%
biết nói gì đây? không!…
Của mùa & mèo
Quét sạch bầy lá vàng thu
tàn đông quyết định xanh rét dưới không độ thời quá độ
giấc mơ lửa thời hè đỏ
xuân trắng trường sơn cháy sém
Thơ rời cuối năm
những búp sen khô giữ từ mùa Khánh Đản
gác thờ tiếng tán xướng của đồng cỏ
chúng trở lại. Nhưng mi. Mi
Hãy mặc áo, hãy để trắng, ra đi.
Trong Quán Cà Phê Một Buổi Chiều
tôi thỉnh thoảng chạy trốn thế giới bận rộn
bằng cách đi ra một quán cà phê đầy người
nhìn người ta bận rộn
có vài người rán làm ra vẻ bận rộn
trong một số người bận rộn thật
Moulin Rouge
nàng nhún nhảy
trên một quỹ đạo khập khiễng
như những kiều nữ Moulin Rouge
xinh như mộng.
Về quê ♦ Cái nhìn ngược
Có phải cả đời đã quen nhìn xuôi
nên lòng rưng rưng mỗi lần nhìn ngược.
Cái nhìn ngược bỗng thấy đời chân thật
ngược cái nhìn từ đó đi lên.
năm mới vẫn không có gì mới
những cái chợ tự phát bên lề đường không cần đóng thuế
những “gái chợ đông” ôm thúng co giò chạy khi thấy công an
những “trai giữa chốn ba quân” trơ mặt chạy xe ôm nám đen khuôn mặt
Làm gì để mùa xuân vui
em hỏi tôi làm gì để mùa xuân vui
thành thật trả lời em rằng tôi chả biết làm gì
nếu có thể
tôi
làm thinh con mắt
ở main library gặp tình cũ
tôi ngồi lại dưới kẹt nách đọc ý nghĩ mình qua những dấu chấm tròn tròn bỏ lâu lắm ngoài ngoặc kép
những ý nghĩ tôi tin đọc kỹ chí ít cũng giúp làm được cái sườn đỡ một linh hồn đang hiện hữu trước mặt
hai con xuân
một con nhắm một con nhòe
con nhắm rõ rành như ban tối
con nhòe mơ hồ như ban khuya
hơi xuân ngọng nghiụ phồng líu cả lưỡi
Con mèo của tôi
Thằng chó nào đã lái xe tông nát nó
Thằng chó nào ẵm nó, búng mũi nó, đánh đít nó, vuốt ve nó, dẫm nó, hít nó vào phổi, ăn thịt nó trên đường
Thằng chó nào nặn ra nó thành một tác phẩm, rồi đột ngột chối bỏ nó
Bản thảo mùa đông
giữa những cổ tự nhạt mờ đạo nghĩa
giữa lũ tượng đá lịch sử điếc câm
như con ba ba theo đàn cá lòa
bơi quanh viên kim cương quý
ở cuối con đường
có một thế giới khác với thế giới này
thế giới không có gương soi
không có ảo ảnh
người không có bóng
vật không có bóng
bài tháng chạp
một món quà năm trước
nằm trong lá nhớ lại mùi của đất
nhớ những người đã đi như phù sa
để lại mảnh đất quen cho đời gieo mạ

New Comments