Category: Sáng Tác
ngày em trăm tuổi
Ngày em trăm tuổi ta hồ
văn chương chi sự ô hô tiêu tùng
Những phường những bọn à không
ai còn khao khát ba vòng nữa đâu!
Ngày em trăm tuổi qua cầu
tre reo kệ gió giang đầu thổi khan
hoa đồng hồ
Chẳng biết ông thuyền trưởng chúng tôi lấy ý tưởng ở đâu mà nẩy ra ý định trồng cây trên tàu. Việc có vài chậu cảnh, ở những năm 80, đối với tàu tư nhân là bình thường, còn đây là tàu quốc doanh, mà lại đi biển. Ở ngoài khơi, sóng gió nhiều, hơi biển mặn,
Chớm một giọt kinh
Khi giấc ngủ là một tờ giấy nháp
Bôi và xóa kèm nhèm
Chữ nghĩa thánh hiền đã chết
Ta khoác lên vai một mục ruỗng
ĐÔI MẮT
Buổi sáng thênh thang. Và ông cố gắng nhìn qua tàng cây rậm rạp.
Tôi đã từng thấy em qua óc não. Thế thôi.
Nhà Văn
nhà thơ nói với cô gái, “Hãy dừng lại tình yêu trẻ trung của cô dành cho tôi. Tôi bị nghẹt thở.” Cô gái im lặng, hàng ngày viết thư tay cho nhà thơ và gửi đi. Nhà thơ lần lượt nhận những lá thư
con sâu * cắt tóc * chờ đợi
Khiến phần thân trên chao đảo gà gật
Vì nhắm mắt
Nên càng khó giữ thăng bằng
Tất cả chỉ kết thúc
Khi người thợ tháo rột khăn choàng, phủi tóc dính trên vai và mang đến chiếc gương lớn
Để nhìn mái tóc từ phía sau
vỡ tiếng mặt trời cười, gồm thâu * mùa hạ đỏ
về thăm. bóng chung dã dượi
trở mình thất thế gượng cười
thời tôi vứt bỏ còn phơi bóng thù
một trời nứt tiếng gồm thâu!
Sinh Ra Từ Trứng- “Đứa Con Ngoại Hôn”/”Người đàn ông mặc bộ đồ nỉ đỏ”/”Ông Hoạ Sĩ”
Tôi hoàn toàn tin rằng người ta có thể được sinh ra từ trứng cũng như đẻ ra trứng. Tôi cảm nhận được tính vô danh của con người trong câu chuyện này, vì thế tất cả các nhân vật đều không tên tuổi và họ thường bị lẫn lộn vào nhau bởi tính vô danh của nó, cũng có thể vì cuộc đời như tôi thấy, vốn chằng chịt vay mượn và lập lại
khảy. với cò bợ
không có bài thơ nào được rọc phách
trong cuộc thi vương hậu tảo ngữ
quét chợ mù giời
sự bí ẩn nằm bên trong lá bài tẩy
thạc xỉ mummum thời hậu diện
tỉnh giấc
không cần một ngôi đền rửa tội
không cần những thánh nhân gửi ánh sáng lên nốt nhạc – hạt mầm cô đơn
hiện hữu
Tình yêu mở cánh cửa của ngôi nhà trong tối
đến bên bóng dáng nhỏ đang ngồi
lặng lẽ
ôm vào lòng
ĐỪNG TOAN GIẾT CHẾT THỜI GIAN.
Bọn họ âm mưu giết chết thời gian. Ngày hành quyết đã được ấn định.
Các nhà thơ phản đối, “Đừng giết. Đừng âm mưu giết thời gian. Bởi đêm qua, tháng trước, thập niên trước nữa, thậm chí trong nhiều thế kỷ trước, thời gian chẳng làm chi nên tội.”
Khải thị đêm * cát bụi mãn khai
Sáng nay thấy lũ thạch sùng già cỗi
sám hối sau bức tường mốc thếch
trong ngôi nhà ngói nâu
một chiều vô lộ
giữa gập ghềnh lụa đỏ
bóng râm * Peru * canh chừng * Ocarina
Bạn an lòng chỉnh lớn âm lượng
Trở về với làn hơi của Diego
Trong tiếng Ocarina đắm đuối
Ít ra bạn cũng còn có nhiều nơi
Cho dù thế giới không một phút giây khoan dung bạn
ĐỜI. LUÔN THÊM NHỮNG CON DỐC ĐỨNG.
trong hình nhân một gã gù
tôi cõng đời
thỉnh thoảng khòm lưng quay nhìn lại
hình hài chính mình
vẫn mãi khom
chập choạng trên từng đầu dốc
Trang Phục Một Cái Bóng / Vestir Una Sombra / To Dress A Shadow
Nó sẽ kháng cự cử chỉ muốn đội cho nó một mái tóc giả vàng hoe (cái hào quang bấp bênh chung quanh một khuôn mặt không hiện hữu!) và bạn phải nhanh tay vẽ miệng, môi nó với khói thuốc lá, rồi đeo nhẫn, vòng để làm thành tay nó, trong khi nó vẫn dùng dằng chống cự, đôi môi sơ sinh thì thầm những tiếng than thở từ muôn thuở của một sinh linh bừng tỉnh với thế gian.
Nhà thơ
Có một nhà thơ, ngày nào ông cũng rửa tội mình vào lúc nửa đêm, khi tỉnh giấc. Lúc ấy, ông ngồi dậy vừa viết vừa khóc rồi ngủ tiếp lúc gần sáng.
sao nằm dưới biển * mùa hè ở cữ
chiếc quần sọt màu nước biển
hứng mưa lưng tròng
mùa dưa chín bổ đôi quả dọc
môi háp thạch biền
đừng chắt lưỡi
đêm chờ nung nấu
hàm vôi đen
Sinh ra từ trứng- phần 1 “Căn Phòng Tầng Áp Mái”
Những giọt nước đi từ rừng ra biển. Những con cá ngựa thở ra bọt nước, chúng tôi ngửi thấy mùi lá mục, nhưng chẳng có vấn đề gì. Bề nào chúng tôi cũng phải thở và làm tình. Bề nào chúng tôi cũng phải kiếm ăn. Chuyện con đực mang thai không phải là lỗi của chúng tôi. Những dòng máu loang trên biển không can dự gì đến số phận chúng tôi hay đại sự của thế giới.
CÔNG TẮC
Tôi nói “Nếu cậu muốn tìm nó thì phải vào kí túc.” – “Viễn không có ở ký túc.” – Hắn nói. Và tôi đáp ngay “Thế thì nó cũng không có ở đây. Thỉnh thoảng lắm nó mới về đây. Không phải hôm nay.” – Hắn gãi đầu “Anh biết Viễn đi đâu không?” Hắn ngừng câu hỏi lại. “Kí túc xá.” – Tôi nói – “Hoặc chỗ nào đấy, nhưng rồi nó sẽ về ký túc xá.”
CHUYỆN VỀ MỘT TẤM GƯƠNG SOI
Đúng là nó chẳng thể nói được, nhưng vì lưu giữ quá nhiều loại hình ảnh soi vào nó, hay nó soi rọi mọi ngóc ngách của thiên hạ, ai có thể cấm nó cảm nghĩ? Có hôm tôi thấy nó u buồn, rất ư là u buồn, nó đứng đó như gượng gạo làm cho xong bổ phận.
Thủy Đao Lan
Có người nói: những cánh lá như mũi kiếm, vậy hoa nó sẽ như thế nào, tự hoa nó đã là sự yếu đuối dịu dàng .… Hình bóng người khách lạ lại đến với chủ nhân: một người bạn từng học đánh gươm ngày trước … một thời học đánh gươm … tất cả quá khứ chập chờn hư ảo. Có một thời như thế?
Rỗng 3 * nhạt nhẽo
Nhắc tôi đi buổi chiều khốn nạn ơi?
Tôi đang thèm mùi thơm
Miếng thịt con chó đang ăn
Tôi đang biểu diễn cho một nhân vật chính
Kìa, thiếu thốn, khó khổ vô cùng
Tiếng động buổi trưa
Người đàn bà đứng tựa lưng vào thành cửa nhìn theo. Con chó xuất hiện ở phía xa, bên chiếc chòi canh cao, người lính chậm lại, tiếng súng nổ chát chúa, đứa nhỏ giật mình, một tay bấu vào cổ người đàn bà. Người lính đã chạy lên quốc lộ, hơi nắng oằn oại trong khung cảnh trơ trọi màu đất cát nhoa nhuếch và những hàng kẽm gai.
Chiếc Răng
Các tình nhân của ông mê bộ răng ông. Sau chiếc hôn, miệng cắn vào miệng, họ đều ve vãn lưỡi mình vào từng chiếc răng. Lưỡi các em nhỏ như một thứ bản chải loại mềm dành cho trẻ con, và từng chiếc răng của ông được dịp mát-xa.
từng điệp khúc khác
người diễn viên
cố thuyết phục tấm gương
rằng nó sẽ diễn hay hơn anh ta
một khi nó ưng thuận
bước ra khỏi tấm gương

New Comments