Category: Sáng Tác
Đồng thiếp
Tôi quẫy một cái
thực mạnh
mồ hôi tuôn dầm dề
ả cắn nát bả vai bên trái
cờ đỏ sao vàng được kéo lên ngoài tiền đình thành phố san francisco
chùm thơ Huỳnh Minh Lệ
những thằng đá cá lăn dưa
sáng còn dưới bến buổi trưa sảnh đường
*
thằng gù chiếm cứ lầu chuông
tình yêu thổ tả chúa buồn đóng đinh
chiều xuống. vẫn ngoài elm park
chiếc bụng của người chơi kèn dạo
quả thật lép kẹp
có lúc tôi đã tưởng tượng
hình như chẳng hề có gì bên trong ấy
vậy mà hơi từ đấy vẫn thừa thải
để ông lướt qua cây saxophone làm điêu đứng lòng tôi
Bọ cánh cứng
Nó màu gì nhỉ
Là giống chó gì
Độ bao nhiêu tuổi
Còn tôi là người thế nào
Trong hình dáng đàn ông phục sức hoàn hảo cho buổi đi săn
Bỗng con bọ rơi xuống ngay chỗ tôi ngồi
Cánh cứng đen bóng
bài thơ viết trong vườn * làm vườn 2
em nhìn thấy những đàn kiến lầm lũi lầm lũi cặm cụi cặm cụi
em nhìn những cụm rêu già dính chặt trên mặt đất
em phải nhổ đi
chôn vào đống đất cũ màu nâu
để nó tái sinh thành đất mới bio cho mùa làm vườn lần tiếp theo
Một lần * Thơ Phùng Nguyễn * Nhạc Nguyễn Tiến Dũng
Một lần yêu em, óc cuồng hơi men
Khóc cười ngu ngơ bên đời rất vắng
Trần gian lạ lùng, còn mỗi em quen
Một định nghĩa không hoàn thiện
thổi qua đời tôi
chói chang
nơi tôi chẳng có bóng tối rủ dài
trên đỉnh nghêu ngao của mùa xuân nịnh hót.
Cha và Con
Anh nhấn nút quay kiếng xe lên. Mùi da thịt quen thuộc của người vợ cũ bỗng trở nên đậm nồng trong chiếc xe bít bùng. Anh nhắm mắt hít vào rồi thở ra một hơi dài để trấn tĩnh nỗi xúc động dang ào đến đột ngột. Mở mắt, anh liếc nhìn Vi Hương như sợ con đọc được tư tưởng thầm lén của mình, rồi cúi xuống gài số cho xe lùi lại.
Sinh Ra Từ Trứng- Phần 6: Người Đàn Bà Sinh Ra Từ Trứng/Và người đàn ông mặc bộ đồ nỉ đỏ cũng đã đứng dậy/Hồ Sơ Chuyên Án/Hồi Ức Ông Hoạ Sĩ
Tuy mới sinh nhưng đứa bé đã đứng được và biết nói tiếng người. Câu đầu tiên nó thốt ra giống y như giọng của bà nội nó: “Giời, nằm co quắp trong quả trứng bốn ngàn năm, giờ mới đứng dậy được. Hú vía.”
Ông bà nội, cha mẹ đứa bé còn hú vía hơn. Họ chưa tin đó là con cháu mình, lồm cồm đứng dậy, khi vẫn còn trong tư thế nửa ngồi nửa quì, đứa bé nói tiếp: “Con đây mà. Con là cái Ngọ mà mẹ vẫn nằm mơ thấy đấy.”
Mặt Trời Bé Con
Có rất nhiều điều tôi chưa hề biết
Như làm bài thơ âm vận rất tròn
Chỉ biết có lần đã từng yêu quá
Em bụng căng, và mặt trời bé con
Kino
“Nhưng rắn là sinh vật thông minh. Trong truyền thuyết xưa, chúng thường giúp dẫn dắt con người. Tuy nhiên, khi rắn dẫn dắt, không ai biết nó dẫn về hướng thiện hay ác. Trong hầu hết trường hợp, phương hướng ấy có cả thiện và ác.”
những cái cây xứ chuyên chế
khu vườn thở. chậu kim tước hoa nhỏ cắm rễ vừa chớm nở phép lạ. trên miếng đất bỏ hoang và lười biếng, sương đậm tẩy trắng màu xanh cây bụi. một bầy ong rách rưới bay vào câm xoáy của gió lốc.
Ruộng Gió
Khuôn mặt David lộ vẻ căng thẳng, mắt dán vào cái hộp nhỏ có đề hàng chữ Global Positioning System, hệ thống định vị toàn cầu. “Cần chi tới toàn cầu, chỉ cần cái hộp nhỏ xấu xí này có khả năng báo hiệu cho David cái mỏm núi đầy tuyết nằm đâu đó trước mũi của hắn là tốt lắm rồi,” Điền nghĩ thầm.
khởi hành * đất nước. [và con người]
dưới bình minh gai nhọn
bọn người man khai cuộc thanh bình
nhát cuốc vỡ đất còn bùn đeo dính
đất nước này vẫn còn lắm kẻ bội thực
[cười cười nhìn đám cò ma đói nhăn răng]
tác phẩm
Khi dựng truyện, ông Thân đã nghĩ đến việc cuốn tiểu thuyết của ông có thể làm buồn lòng một số người, trong đó có ông Quang, nhưng cái danh tiếng “nhà văn công chính” không cho phép ông sửa đổi một số chi tiết mà ông cho rằng rất quan trọng cho toàn bộ cuốn truyện chỉ để không làm phật ý ai đó.
KHÁN GIẢ
Tiếng hát của Thành lại vọng lên, bập bùng như đến từ một không gian, một thời gian nào khác. Cách giang do xướng Hậu Đình Hoa… Bài hát gì mà kỳ cục vậy nhỉ? Hình thù đống vỏ bia ngổn ngang trên bàn bỗng cong vẹo đi như được nhìn qua một màn nước. Tôi đưa tay dụi mắt, cười ngu ngơ. Bậy quá, uống cho lắm vào …
Có Nơi Nào Tủi Buồn Như Quê Tôi
Đã đến chưa thiên đường mù lạc lối
Nghĩa lý gì Chúa Phật cũng niêm phong
Thi sĩ sống dậy liệu còn có hỏi
Bao giờ dân mình mới biết lớn khôn
giữa sự sống và cái chết
Từ một cơ mưa lũ, khoảng sáng lóe lên rạch ngang bầu trời. Những sinh vật trong góc tối sinh sôi. Ta có thể chết như thế không. Một sợi tầm gai chẳng hạn. Một mảnh đứt gãy của kỉ nguyên chẳng hạn. Một hạt đen vùi lấp chẳng hạn. Nhưng khi mưa tràn xuống. Chỉ còn nhận ra một điều, phải sống. Phải sống phải không?
“RICK”
Bằng cách đổ quân ào ạt vào miền Nam, người Mỹ đã biến chúng tôi – trong con mắt của người dân VN và của thế giới – thành một lũ ‘hợp tác’. Lẽ ra mọi sự đã có thể khác đi, cho chúng tôi và cho cả anh nữa, Rick ạ. Lẽ ra anh đã là thầy giáo, doanh gia, công nhân, hay gì gì đó. Nhưng chắc chắn không phải là thằng bum sống nhờ vào mấy cái lon rỗng trong thùng rác!”
Những sonnets tìm thấy
Rồi chiều cũng treo tơ.cơn rách lục
Bóng nhu mì.lá ố lậm tà dương
Xin níu lại.mắt người treo trăng ứa
Những tàn phai.giàn giụa vết chân thường…
Bóng phượng
Đứa bé sinh ra trong chiến tranh, nhìn ngắm chiến tranh suốt một thời thơ ấu, và tham dự vào cuộc chơi đầy bất trắc này khi đến tuổi trưởng thành. Sau này, khi hồi tưởng lại chuỗi sự kiện đã xảy ra trong đời mình, đứa bé ngày xưa nhận ra quả nó đã có một đời sống rất bình thường, thực không đáng gì khi so sánh với những điều cha nó đã kinh qua.
Lời Khai
Khẩu súng lục từ chiếc hộp gỗ nhảy vào tay tôi như trò quỷ thuật, và trước khi người đàn ông kịp chớp mắt, mũi súng đã dí ngay vào lồng ngực bên trái của anh ta. Tôi biết viên đạn phải đi vào cơ thể anh ta từ chỗ nào. “Vĩnh biệt, cô Bội Ngọc.” Tôi chào từ biệt người đàn ông cùng lúc cơ thể anh ta bắn tung về phía sau, đập mạnh vào cánh cửa khép hờ.
Tận bây giờ * LX 1991.II
bọn văn chương thất bại ở lúc bán mình
vì chân lí là tự nhiên, chân lí không cám dỗ
chân lí cũng không thể bôi đen
(càng cố bôi đen nó lại càng sáng rõ).
SInh Ra Từ Trứng- phần 5: Cô Gái và Tôi-Thiếu Nữ Trong Vườn- Cô Ấy Đã Trở Lại
Sau lưng họ là những bụi chuối. Tàu lá xanh óng mượt làm cô đọng lại mọi cảm xúc. Một cô ngồi ngả đầu trên hai đầu gối, dáng hình quen thuộc và rất trìu mến. Một cô nghiêng vai vuốt ve mái tóc. Bên chân họ, một con mèo xoải chân nằm ngủ. Cuộc sống tưởng như sẽ thanh bình yên ả mãi mãi… Cây chuối sẽ trổ hoa và ra trái, con mèo sẽ thức dậy và nhảy nhót, những đứa trẻ sẽ xuất hiện nghịch đất cát và đá bóng.
CHUYỆN THẦN TIÊN
Người đàn ông đã chết rồi kia mà! Ồ không đâu! Sao lại chết một cách dễ dàng và … thuận tiện như vậy được! Cho hắn sống lại đi chứ! Để làm gì? Bạn hỏi. Thì để cho truyện được tiếp tục, và biết đâu. Tình Yêu lại có được một cơ may…
If Then Else / Nếu không thế thì
Rồi ngày sau [sau cái ngày hôm ấy]
Tôi tóm gom hết sở hữu của mình
Bỏ gọn vào chai cách nhiệt thủy tinh
Bỏ ra đi, một hành trình rất nhẹ ….
người đàn bà việt nam thời hậu chiến
người đàn bà việt nam
ở mỹ sáu năm
(như chưa từng ở)
không thể nói trọn một câu tiếng anh
chỉ yes/no hoặc bẻn lẻn cười trừ
cùng người bán hàng ở tiệm goodwill và chợ lucky phía sau lưng nhà
QUÁN ĐÊM
Hắn có cảm giác chị chủ quán đang nhìn hắn với ánh mắt của một bà nội trợ giỏi đang quan sát con vịt quay treo lủng lẳng trên móc ở một cửa tiệm bán thực phẩm. Một lát sau, chị nói:
“Tui thấy anh đâu có sao đâu. Anh coi cũng ra vẻ… đàn ông lắm chớ!”
Hắn đâm ra thích bà chủ quán có lối ăn nói… độc đáo này. Hắn trả lời, vẻ đùa cợt:
“Cám ơn chị. Tôi đã lo rằng chị cho tôi có vẻ… đàn bà.”

New Comments