Category: Sáng Tác
HAI CHỮ
Người đàn ông ngửi thấy mùi loài beo núi toát ra từ người phụ nữ, một sức nóng hừng hực toả ra từ phần hông của cô, ông nghe thấy tiếng thì thầm ghê gớm của tóc cô, và một hơi thở bạc hà rủ rỉ vào tai ông hai chữ bí mật chỉ của riêng ông thôi.
kẻ lạ trên thiên đường- chương 10
Cô gái dự thi hoa hậu ở Nhật, giám khảo hỏi cô giữa danh vọng và nhan sắc, cô chọn gì? Tôi chọn danh vọng vì nhan sắc tôi đã có. Cô hóm hỉnh trả lời. Năm ngoái, miền Bắc Việt Nam có cuộc thi hoa hậu tỉnh, lúc trao vương miện cho cô gái được giải nhất, ông lãnh đạo căn dặn, “Trước kia nó là của cháu, giờ đây nó là bộ mặt của cả tỉnh ta, cô nên hết sức giữ gìn.”
clara
Nàng kể về nàng bằng ngôi thứ ba. Thật ra có lần nàng kể với tôi là có ba Clara trong linh hồn nàng: một cô bé gái, một mụ già bị gia đình nàng bắt làm nô lệ, và một người thiếu nữ trẻ, Clara thật sự, muốn thoát khỏi thành phố nầy mãi mãi, một người muốn vẽ, muốn trở thành nhiếp ảnh gia, muốn đi du lịch, và muốn sống
CON GÁI NGƯỜI SOÁT VÉ TÀU
“Nếu bố cháu đến kiểm tra vé,” con bé nói, “Cháu sẽ nói với ông ấy vì lỗi của cháu mà hai người không xuống được tàu. Cháu sẽ bảo ông cho hai người ở lại trên tàu cho đến lần đỗ tới ở Armero. Nhưng sẽ chẳng có ai lên tàu cho tới khi chúng ta quay lại đâu. Sẽ phải vài tiếng nữa ông ấy mới đi kiểm tra vé.”
nữ hoàng
Trên đường phố em qua
Chẳng ai nhận ra em
Chẳng ai thấy vương miện thủy tinh của em
Chẳng ai nhìn thảm đỏ dệt vàng
Tấm thảm không có thực
Trải dưới chân em
bơi- bài học của bóng tối-sự trần truồng cứu nguy
Piñera chuyển dịch Gombrowicz. Borges đăng thơ, truyện ngắn của Piñera trên tạp chí Sun, tờ báo văn nghệ uy tín của ông. Năm 1958, Piñera trở về quê hương sống vĩnh viễn, vài tháng trước khi cuộc cách mạng trên hòn đảo thành công. Ðồng tính, ông bị chính quyền Castro chia cách và cấm in sách. Bậc thầy của phi lý, Piñera đã ảnh hưởng đến tư duy của nhiều thế hệ nhà văn.
Nơi Đây Chuyện Lạ
Ở quán cà phê góc đường, quán cà phê ngon và đứng đắn nào mà chẳng ở góc đường, mỗi chỗ hẹn đương nhiên là điểm giao tiếp của hai con đường (hai đời sống) – Mario và Pedro, mỗi gã gọi một tách cà phê đen, rồi bỏ thật nhiều đường, đường thì miễn phí và bổ dưỡng. Mario và Pedro, cả hai đều cháy túi đã lâu
William Burns
Kẻ khác nói với tôi về những cửa tiệm và ca-bin, suốt ngày không làm gì, đầu óc thư giãn. Nhưng tôi lên đó đâu phải để đi nghỉ hè. Tôi lên để săn sóc hai ả đàn bà. Tại sao hai ả nhờ tôi săn sóc? Hai ả bảo có kẻ rình rập muốn làm hại hai ả. Hai ả gọi tên đó là kẻ sát nhân.
đóa hồng và Milton
ơi đóa hồng của khu vườn đã mất
đỏ thắm hay vàng hay trắng
bằng phép lạ, hãy bỏ lại quá khứ ngàn xưa, và
rạng rỡ lên trong vần thơ này
vàng, đỏ tươi, ngà hay đen
NGƯỜI ĂN CHIM SỐNG
Nếu ta có biết được trên đời này có người nào đó ăn thịt người, tôi nghĩ, thì ăn chim sống cũng đâu có gì ghê gớm. Vả lại, về phương diện sức khỏe thì như vậy còn đỡ hơn là chơi thuốc; và về phương diện xã hội thì ăn chim sống dễ che mắt thế gian hơn là mang bầu ở tuổi mười ba.
kẻ lạ trên thiên đường- chương 9
Nghĩa là tôi sống hết sức vật vờ, vô cảm. Sống chỉ mà sống. Sống vì chưa già, chưa bệnh, chưa chết. Tôi muốn mỗi ngày trôi qua trong sự bình an. Bình an có phải là mục tiêu sống của con người không?
Chùm Thơ Cho Kẻ Mất Ngủ
16
Trong Thung Lũng Ảo Mộng,
tờ mờ hình dạng được tạo bởi rạng đông
Đỉnh Vô Ngã này trông thật tuyệt vời.
chốn ấy hang hùm…
Nàng xoa dịu đám đàn ông bằng cái nghề nghiệp đơn giản và trong sạch; nàng ưa thích đám đàn ông nói chung và nhiều người trong số họ nói riêng. Nàng ngự trị giữa họ như một con ong chúa!
Những Đôi Giầy Đi Cả Đời Tôi
Tôi cho giầy những người ăn mày ở tại địa phương mình. Tôi thường cố tình để quên một chiếc mỗi khi đi thăm nhà ai đó nhưng không có kết quả, họ thường mang trả lại
kẻ lạ trên thiên đường- chương 7&8
Sáng nay khi soi gương, tôi thấy tôi là thật nhưng hóa ra là ảo. Tôi nhìn tôi trong gương khi chải tóc, bôi kem, cạo râu… Tóm lại, tôi làm tôi dễ nhìn hơn, tuyệt nhiên tôi chẳng thể thò tay vào gương làm hay sửa được gì thằng tôi cả.
Cà phê Hàng Hành
bên kia địa cầu đã được đánh số. Định mệnh trồng lại bằng các ngôi sao định sẵn. Người ta làm lại giấc mơ, nỗi buồn xưa rồi cũng được dỡ bỏ. Họ ném nó như ném đá, trút nó như trút giận mỗi khi ra khỏi nhà.
chợ chiều * động cơ * chính trị * thông báo
thành phố đã bị thương
kẽm gai cào nát mặt
thảo khấu đứng chật đường
lương dân không tấc sắt
Là thái độ…
nhỏ nhen, nấp đàng sau cố chấp
chõ mỏ
thói nọ, bốn mươi năm còn lấp ló
nói sao cái khó giăng mắc
Những cái máy trong nhà
Anh bảo cưới tôi vì yêu thương chứ không phải để lấy tôi về dọn dẹp nhà cửa. Tôi ở đây vài năm rồi, tôi không thấy cái gì là của tôi cả, kể cả cái giường tôi ngủ hàng ngày ở đó, cái bếp tôi nấu ăn cho cả hai chúng tôi. Tôi không thích những việc dọn dẹp
Tin Tưởng * Chiều Muộn
Những con mắt châm biếm, nghi kỵ
Đầy vẻ mòn mỏi, chờ đợi điều gì?
Rải dọc trên phố đi bộ Nguyễn Huệ
Giấu kín qua từng khung cửa sổ im ỉm
kẻ lạ trên thiên đường
Cái tên Lê Đăng Trường, chủ bút kiêm chủ nhiệm nằm rõ ràng, oai vệ ở trang đầu. Tờ báo đủ nuôi sống tôi ngày qua ngày. May mà tiền mướn nhà rẻ, Thành lại tử tế cho tôi sử dụng garage để làm tòa soạn với điều kiện tôi phải in hình lá cờ vàng ba sọc đỏ ở đầu trang báo. Với tôi, đó là chuyện nhỏ. Thỉnh thoảng tôi đăng mấy bài viết hoặc thơ ca tụng đời lính tráng để tặng riêng Thành
người lính trở về
Khi hoàn thành kiệt tác của mình
bắn điên loạn, ăn mừng chiến thắng
chôn những xác người rồi nhận lệnh
trở về nhà theo thứ tự xếp hàng.
trò chuyện với Tài
Cơn mê nổi mụn. Hiện hữu nhỏ dần bên kia giới tuyến. Con diều rẻ quạt đậu vào hoàng hôn. Mù.
Giấc mơ mẹ sáng choang. Giấc mơ con lờ mờ sáng. Mùa hè của ai đây tung tẩy. Gió đôi chân trên thuyền chài tiễn đưa.
miền cao * nhìn xuyên * biên sắc
sợi dây rẽ quành thửa xuống
ruộng bằm nương dâu
tôi vẫn thắc mắc một điều
không hiểu sao rơm rạ chết hoang liêu
giữa một cánh đồng lúa thẫm
lá rơi phi-bóng lá
cậu bé đợi giữa nhánh sông
trắng hoài niệm
chờ kỳ tích sanh ra cậu
người đàn ông chạy trốn
người đàn bà thầm vỡ
lá rơi phi-bóng lá
người mù tự do
tiếng mặt trời đi qua lặng lẽ
dòng sông đục ngầu đi qua lặng lẽ
con đường đầy vết thương đi qua lặng lẽ
mặt trăng như con ngươi bầm máu đi qua lặng lẽ
đồng tiền đi qua lặng lẽ
mồ hôi và nước mắt đi qua lặng lẽ
cành đồng trống rỗng mùa gặt đi qua lặng lẽ
kính chiếu hậu * lên chùa đọc thơ
tôi nhìn thấy những chuyển động đung đưa
trong không gian
trên bầu trời đầy mây trắng đục của mùa mưa tháng 6
những bánh xe toé đầy nước vây quanh
con đường như khóc
như sóng
như những nỗi buồn in dấu bên trong
không hiện ra bao giờ

New Comments