Category: Sáng Tác
TRÁI TIM
Hãy nghĩ tới nó. Cơn đau thắt ngực là một nơi chốn. Anh đã tới nơi. Một người bạn của anh đã tới. Và những người khác, sẽ tới, sẽ tới. Giữa những người ấy, bao giờ nó cũng chú tâm tìm người quan trọng nhất, gần gũi nhất, cần thiết nhất. Bao giờ cũng một người ấy … một người phụ nữ. Chị đứng đó, tựa người vào lan can, tóc bay trong gió, im lặng ….
cao điểm YX * Một bài thơ cho màu xám
Nơi những bài ca được khâu bằng súng đạn
tiếng nghiến răng của những chiếc xe Tăng lao lên từ buổi sớm.
Tiếng xẻng chôn người, tiếng nín thở chờ xung phong
Sáng Mùa Xuân
Phải có một phong tục mới cho tang ma mới phải, phải khóc mà chào đón những đứa trẻ ra đời và phải vui cười, tấu nhạc khi mình nằm vào trong quan tài. Tiếng cười vang lên nghe sảng khoái khác thường, tiếng cười mà chúng tôi vẫn thường nghe thấy trong những lần gặp gỡ. Có phải anh ấy đang cười bọn mình không?
vài hưởng ứng cùng uy lịch nguyễn hoàng nam
cứ tửng rồi tưng lên quả bóng
cứ xẹp rồi mẹp xuống mu rùa
a. cuộc đời cong sao bẻ quẹo
cái mà đường thẳng lặn về mô
CŨNG ĐÀNH
Tôi chỉ cho họ chỗ cách đó độ năm thước, tôi quả quyết còn một cái nữa – và họ tiếp tục đào cho tôi nhặt mảnh chai, sắt vụn. Tôi nghĩ giá hồi xưa biết vậy tôi chết quách chỗ này cho bây giờ họ nhặt lấy xương mà làm ma, làm chay và cho là bố họ có hơn không.
hồi khốn đốn
cá trắng lớp. mùi biển lấn
rấn thuyền ngư dân vỡ, rấn ngư trường
ai bênh ai. chờ định hướng
cá nằm phơi trăng, ngất ngưởng thiệt thòi
Aleph
Tôi thấy thật gần vô số những con mắt đang ngắm chúng trong tôi như trong gương; …. Tôi thấy những sa mạc trên vòng cung xích đạo và trong từng sa mạc là những hạt cát; tôi thấy … mỗi mẫu tự trên mỗi trang sách (hồi nhỏ, tôi thường lấy làm lạ là những mẫu tự của quyển sách đóng không bao giờ bị lộn nhào hay lạc mất qua đêm)
Xanh vô vọng
Hỡi vô vạn trái tim trốn khỏi ô ngục
vỗ đập đáy lòng cạn bám nặng những vì sao phù du bật tắt
hy vọng lịm nở nổ bùng nô đùa trong đám đông chật chội
Một ngày buốt vùng do dự. Ta phải trổ hết sợi lông sóng sầu đau
kẻ lạ trên thiên đường–chương cuối
Tại sao tôi phải chống lại tôi? Tại sao tôi phải đổi tên? Tại sao tôi phải phủi bỏ tôi? Tại sao tôi phải xoá sạch ba năm lính tráng? Tại sao tôi phải ngồi trả lời những câu hỏi đại loại như: “Anh là ai? Từ đâu tới? Tổng thống Mỹ hiện nay tên gì? Vì sao anh muốn trở thành công dân xứ này? Tại sao ông không chịu đi làm mà hưởng trợ cấp bệnh tâm thần?
Bến Thủy
Bến xe của những chất đống bao tải củ nâu đã dời đi, chiều kín miệng, cánh dơi.
Mưa rây tam giác chóp mái, đường dây thép trổ ngang xương
viết cho tháng bảy
cách tân hiện đại từng khoảnh chỗ trú
bất động sáng tạo khuôn mặt tù đày hiện thực
bia mộ ngôn ngữ lộn ngược cứu rỗi niềm tin
dấu hỏi âm hồn trong ngọn đèn ảo giác
làm sao để vượt qua khỏi đường chân trời bị gãy khúc
SỰ TRỪNG PHẠT
Sự trừng phạt lại đang đến. Trên trang giấy, các dòng chữ lại đến, nhưng lần nầy lại là : Lũ chữ chúng tôi thật cô đơn / Lũ chữ chúng tôi thật cô đơn, rồi lại nguệch ngoạc : Lũ chữ chúng tôi thật cô đơn…
những mùa hè chúng ta là hư ảo * một bài thơ về tháng Bảy
Những đứa trẻ lưu lạc bay về dưới một cánh đồng cỏ
giọng nói suy nhược của ánh trăng chảy xuống mặt hồ
những con thuyền lướt đi trong mây
và cánh buồm căng lên từ ngọn cây đầy tiếng hư linh
Chuyện đi tàu
Chuyện đi tàu chỉ đơn giản thế sao, chỉ việc dịch chuyển từ nơi này qua nơi khác? Suy nghĩ và cuộc sống của các cá nhân có quan hệ gì? Ai sẽ cho mình một định nghĩa…? Thử duỗi chân dài cho đỡ mệt, quay một vòng vẫn trống không…có lẽ cuộc đời mình phải do mình định đoạt, chứ chẳng thể nhờ vào ai khác, kể cả cuộc ra đi này.
kẻ lạ trên thiên đường- chương 12
Sáng nay Lan ghé đưa cuốn sách luyện thi quốc tịch Mỹ. Bỗng dưng trong tôi nhen nhúm nghĩ ngợi về “nước Mỹ” chút xíu. “Không bao lâu nữa anh sẽ già.” Lan nói. “Già thì vào viện dưỡng lão ở.” Tôi nói. Tôi thề quyết không bao giờ về lại Việt Nam khi còn bóng dáng quân thù
chùm thơ Phương Uy
những bóng đèn nê ông cúi đầu câm lặng
cơn mưa không thể ướt át mãi buổi chiều tháng bảy
dụ dỗ về một tia sáng lóe nở
giấc chiêm bao mồ côi
hơi thở
như những đứa trẻ thành phố ngày loạn lạc
dắt díu nhau đi tìm ý nghĩa cuộc hành trình…
Nhà Tù Collectors
Ai cũng muốn làm tổng thống, bởi vì tổng thống là ông trùm. Ai cũng muốn làm người phục vụ, bởi vì, cũng như họ, tên đầy tớ mơ tưởng tới việc hạ sát ông trùm. Ai cũng muốn làm thằng con trai, bởi vì chính hắn là người đã xuống tay giết ông trùm trong vở kịch. Đây chính là nhân vật có cái tên được đổi thành Espejo.
thời biểu chủ nhật
11 giờ 30
bấm nút chiếc nồi điện
nghe từng hạt gạo trở mình đổ mồ hôi
nhắm đến bầy bụi đang vần vũ từ vạt nắng phía khe rèm cửa sổ
như có ai gọi tên mình ở một nơi nào đó
rất xa
chùm thơ Nguyễn Thị Hải
Khi về già
Họa sĩ vẽ ngọn núi từ gợi ý chiếc áo mưa màu xanh cô con gái trút bỏ sau yên xe đạp
Những mảng màu phủ trùm lên hình khối mô phỏng
Hiển thị một ngọn núi sừng sững
Họa sĩ chấm phá thêm vài cái cây nho nhỏ
Để gia tăng cảm giác chân thực của chủ đề
Thực Đơn Dân Đảo
Tôi đã nhìn thấy biển cả trù phú bao quanh quần đảo, dưới lòng biển … thấy đầy những chuối lá, táo, khế, hồng xiêm, na, mãng cầu, xoài, rồi là những con tôm hùm to bự chảng đang bốc mùi thơm ngào ngạt mời gọi quyến rũ không chừa một cái mũi nào, ngay đó là một mê cung đang được xây dựng lại (chính là Havana đấy) …
ngày
bây giờ là ngày biển bơi qua từng
buồm mây hình cá
nuốt trôi mất tăm.
rồi ném trả tôi vào cơn ác
mộng. đêm.
bật dậy. một hòn lửa đỏ lăn ra từ óc.
kẻ lạ trên thiên đường- chương 11
Những người thuộc thành phần thấp kém, phải bò lội dưới đáy, đứng bên lề xã hội Mỹ mong đợi một phép màu. Họ ăn đủ loại thức phẩm khác nhau, tin vào thượng đế khác nhau, trải nghiệm khác nhau, mùi vị khác nhau, điển hình là tôi đây. Nhưng vui, buồn, lo âu, sợ hãi thì chắc là giống nhau. Di dân, tị nạn, chuyển di, ly hương, lưu vong, chạy loạn… từ ngữ nào nghe cũng
Chạy Thoát
Cái chết thì chắc chắn và trái đất thì tròn
cái sống vẫn tiếp tục cái chết vẫn xảy ra trái đất vẫn quay
tôi chạy thoát tất cả
có thứ chữ nào thành sự thực
để thơ là xác thịt
bám vào tôi.
Nhân Danh Quyền Ủy Thác
…. Anh trông thấy cô gái nhỏ mặc chiếc váy xẻ ngực thật sâu, đang đứng khoanh tay. Romero tiến lại gần và chạm nhẹ vào phía sau cổ của cô. “Một cô gái trẻ như cô em thì không nên đi một mình,” anh vừa nói vừa mỉm cười. “Sao mình không đi dạo ngoài vườn kia để anh được nhìn rõ bộ móng tay xinh đẹp của em coi nào! Em tự sơn lấy hả? Thật là ấn tượng quá!”
Hàng Rào
Sau đó nhà văn nghĩ, nếu Kinh Thánh là đúng và Thiên Chúa chung quy là một týp nhà văn nào đó, thì Ngài là loại người không quan tâm đến định mệnh của những nhân vật mà Ngài sáng tạo, những người bị lạc, đau khổ và chết sẽ không bao giờ được thấu hiểu; và một lần nữa cô nghĩ nếu Chúa là một nhà văn công bằng, Ngài sẽ tạo ra một hàng rào được làm bằng từ ngữ vì thế nhân vật của Ngài sẽ không phải lang thang và lạc lối.
“Phanh Ta Sy”
Hôm đó là sinh nhật của tôi, nhưng tôi không hề nghĩ rằng bà sẽ đến thăm viếng tôi, chớ nói gì đến việc bà đến mở toang cửa ra bằng chiếc chìa khóa cũ của bà, bước vào căn phòng đã từng là phòng ngủ của bà và thấy tôi đang nằm ngủ trong vòng tay của Luis Miguel.

New Comments