Category: Sáng Tác
tuồng * tiếng rên của cội
người trò còn đang hỏi người thầy “tại sao thầy ưa mày
mò . . .” khi đó người thầy ngủ gật
chiếc mành cửa sổ bị gió giập tạo ra thứ âm thanh
nghe như tiếng lúa rơi vào chén sành
Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi- Chương 7: Cá Xanh
Nơi bậu cửa sổ treo màn màu xanh, nắng buổi chiều, trong cái ly thuỷ tinh nở ra theo hình hoa huệ, con cá lạ vi xanh, mắt xanh biếc, đang uyển chuyển không ngớt lượn lên lượn xuống. Một con duy nhất.
Thấy tôi chăm chú, hoạ sĩ nói:
“Cá thiệt đó, không phải giả đâu!”
hẻm
Hẻm này
Tối
Không đèn
Và nay có đèn
Không ai thấy ai
Đèn là vật thắp sáng
Chứ không sưởi ấm những lồng ngực quên trái tim lười không đánh thức dầu một tiếng thình con con
tựa đề. ghi sau khi viết xuống * cách thở của những vì sao * tượng hình
khi định thần nhắm mắt
tôi tưởng anh nhập vào vùng tối
tri thức mênh mang
nhưng chính cái chú mục
đẩy giạt anh ra vùng bao la ánh sáng
có gì giữa tranh tối và sáng
vạch thẳng đứng
như nhát dao áp sát lưng quần
Những khúc rời cho thành phố
Hốt từng cát bụi
dựng lên thiên đường
xứ sở đáng thương
giờ đang phá sản.
còn bao cái đẹp
tồn tại nơi này
hay mờ mờ thấy
trên miệng đĩ dầy.
Gió tiêu chảy
mây mảnh sành
trăng lưu manh.
đám sương mù
Tôi thấy một ngọn lửa tắt
Và con chồn sổng vào rừng
Nhịp xa lắc
Và nỗi nhớ rưng rưng
Tôi biết em rời làng
Theo linh hồn không mắt
vào hang
Trang Sức Lạ * Trong Hẻm Cụt, Ngõ Cụt, Con Đường Cụt
Chiếc nậm cô sơn nữ gùi những hoàng hôn
Chiều chiều ngâm mình dưới bến
Chiếc nậm nhỏ nhắn
Ủ men
Rót một thứ tình dẻo keo sóng sánh
Sưởi nồng hơn lửa
Sao chổi / Comets
Sao chổi – một cộng hợp của tuyệt đối tối
không mang theo tải trọng nào ngoại trừ chính nó
và lửa trời, ngoài trái đất trái đai,
và không gian, những câu hỏi cuối ngày,
It may, yet
when it’s a catch,
it’s not a comet but the wish
itself. A sum
of darkness
carrying no payload but extraterrestrial fire
and space, late-hour questions,
Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi- Chương 6: Bí Mật
Đôi dì cháu xứng đôi này mắt môi, mặt mũi lúc nào cũng sực nức tình yêu, có lẽ như một mùi nước hoa kỳ cục mà mọi người xung quanh dù vô tâm cách mấy cũng có thể dễ dàng ngửi thấy. Ở đây, không thấy ai ghen tức hay giáo điều này nọ gì với họ.
mặt trời dưới bóng olive già * không đề
trong ý niệm của chúng ta, trở về cái hoang dại thủa xa xưa hay đôi lúc
là một loài động vật tự nhiên trong ý thức thoát khỏi các khái niệm
và tư tưởng, con người tự do và lành lặn hơn dù có khi muốn giết
những ngày hạn trong tôi
những con mắt trợn trừng
nguyền rủa sự ngoạn mục của một mùa xuân
tôi nhìn tôi rách bươm mới mẻ
lang thang trên quê nhà
hứng nắng uống cầm hơi
một tháng vài ngày ngoại tình
Sau kỳ kinh, cô ấy trở lại bình thường người phụ nữ của gia đình, yêu thương và chăm sóc chồng con chu đáo, không ai có thể hình dung có những ngày cô ấy như thế. Đó là bí mật của một gia đình giúp họ hạnh phúc đến già
cư xá đường sắt
Bội thực thì mửa mật xanh mật
Vàng đường mía kết tinh liên kết
Yên Thao bằng an giữa nội thành
Đường sắt có hay không cũng mặc
Cũng thây kệ đường sắt dẫn về
La Mã mọi con đường dẫn về
Nghĩa địa Nguyễn Văn Linh Hoàng Diệu
Như thế như thế đó em ơi
Đời vẽ chi con ngựa hồng?
vẽ thanh roi cày thành kiếm sắc
dắt người bỏ ruộng sang sông
tráng sĩ hề
nhất khứ bất phục phản
xương máu tràn lan những cánh đồng
truyện ngắn cực 53-47-46
Long và Tiên đều là sinh viên những trường lăng nhăng. Bỗng nhiên, nhờ ngoại hình được chọn vào đội hình diễu hành nhân kỷ niệm to. Long trong đội ngũ trí thức, nhân sĩ. Tiên trong đội ngũ văn nghệ sỹ.
Chuyện cái chum đỏ
cái chum đỏ chuyên dùng
úp đậy vào giấc ngủ
giấc ngủ úp vào nỗi khắc khoải
cái chum đỏ
không bao giờ úp vừa nỗi khắc khoải
tây không nguyên biệt khúc
xưa:
chiêng cồng đánh
đuổi
thú (không lạ) đại ngàn
nay:
ngàn đại thú (lạ) đuổi
đánh
cồng chiêng
sự ấy * chiêm bao
tôi nói “thử
cứ hiểu đây chuyện bịa
đặt- của thi ca- nhé
hãy tin tôi
mọi con rối đều cấn thai được
trên dòng sử việt
Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi- Chương 5: Âm Mưu
Nhưng thật ra tôi đã đủ lớn từ lúc mười một.
Mười hai tuổi, tự biết nhận ra Bộc Ðền là cái nhà chứa đĩ công khai để phục vụ cho lính Pháp mà mẹ tôi và những người lớn đã tránh né không muốn giải thích với bọn con nít chúng tôi.
kỷ niệm như một món hàng xa xỉ
không son phấn nào tô điểm lại được nữa
những vết nhăn là những núi đồi bị nham thạch tấn công
thung lũng loang lở nỗi tiếc hối không thể hàn gắn
tôi như đêm lần mò mở cửa sổ nhìn trời
Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi- Chương 4: Ngày Lên
Người đàn ông vô danh đã từng bị tây thực dân tra tấn đến bất lực rồi thả ra, lần thứ hai năm ông ta 75 tuổi , ông lại bị công an ta bắt nhốt một lần nữa vì đã nói lời xúc phạm lãnh tụ. Ông qua đời ngay sau khi được thả ra. Trước khi thả, công an buộc người bảo lãnh (bà vợ già) phải viết tờ kiểm điểm
mây trắng phương đông
tôi biết trong trí nhớ lởm chởm của núi
ý nghĩ về ngày tàn sau cùng đã va vào lửa
người cha canh tác trên mái đầu nguyên thủy
như cánh buồm chờ thủy triều hờn căm dâng lên
những đứa con nhân mã dựng máu cuốn tan ảo ảnh
những đứa con tiên cá kích thích cơn khát bất tận
Nóc
Mỗi người vác một cái thang và bắt đầu leo (…)
Làm một cái thang, vác trên vai và leo nóc là điều hay nhất mà lũ chúng tôi kiên trì suốt thời gian qua. Họ có hỏi tôi về lý do tôi leo nóc và tôi ỡm ờ mãi. Bí mật của tôi là thế.
chiều-thánh-cũ
Thức giấc với ý nghĩ những con cá đã lìa đi mất
Người lao công vừa đổ sạch giấc mơ tôi
hủy tích một niềm bí mật.
Chiếc hòm tái sinh
Để xoá đi mặc cảm tội lỗi và những ác nghiệt của mình, dù chỉ trong suy nghĩ thoáng qua hay những hành động có lúc bột phát, một cặp vợ chồng nọ, làm sẵn một cái hòm dài tầm 2m, chiều rộng 1m
truyện ngắn cực- 59- 55
Biết Tập Cận Bình sắp sang, và có cuộc nói chuyện trước các ông nghị, Long tức tốc thâu đêm làm ra một đôi giày vô cùng sang trọng, đẳng cấp ngoại giao quốc tế. Điểm mà Long tập trung bao công phu đó là khi ném giầy phải bay đi được xa nhất có thể.
đối trọng
Khi em tưởng thẳng là cong
Khi tôi tưởng ruột rà trong ruột rà
Khi vui quấn quít đàn bà
Khi buồn tằng tịu yêu ma đỡ buồn

New Comments