Articles by Lê Văn Hiếu
Tự dưng tôi thèm… ♦ Sự lừa dối… ♦ Mạch nguồn…
Cái lưỡi để tự vệ
Cái lưỡi để tồn tại
(Có một lũ người mượn cái lưỡi này
gắn lên mồm mình
giẻ lau * không thể – cất em vào ngăn kéo
Giẻ lau hình như không buồn
Mắt giẻ lau cười cười
Tay giẻ lau cười cười
Dáng giẻ lau dịu dàng
Tiếng hát giẻ lau ngọt ngào xoáy xuyên vào tâm thức vỡ.
Trang Sức Lạ * Trong Hẻm Cụt, Ngõ Cụt, Con Đường Cụt
Chiếc nậm cô sơn nữ gùi những hoàng hôn
Chiều chiều ngâm mình dưới bến
Chiếc nậm nhỏ nhắn
Ủ men
Rót một thứ tình dẻo keo sóng sánh
Sưởi nồng hơn lửa
Tôi chưa thèm ra đi
Đám tang tôi nhiều bạn rượu đi qua
Vài cô gái đọc thơ tôi buồn ngân ngấn nước
Người bạn núi
vác đến ché rượu cần
Rỗng và những ngày rỗng
Rỗng – những ngày rỗng
Muốn lang thang mà sợ lang thang
Sợ đối diện khuôn mặt quen,
Sợ khuôn mặt lạ xa lạnh lùng rơi như đá sỏi.
Những khuôn mặt… ♦ Là tôi… ♦ Đêm nằm nghe…
Phải đái dầm một miếng
phải ướt đẫm quần
rồi mới ngủ được
Phải chửi đổng một câu

New Comments