Category: Sáng Tác
Tìm trong đáy ly cà phê sáng
Quàng vai
dòng nước buồn im bặt
guộn chót nõn rong rêu
bám cội rễ u hình.
Phỏng vấn bài Không-Thơ
Những cuộc chuyện trò thơ bị do thám
bởi những đặc vụ viên khinh bỉ thơ,
và có những thị trấn thơ
hoàn toàn trống vắng,
Dấu bướm
trong khu vườn những hương thơm lâm vào trầm cảm
tiếng côn trùng hiển linh màu bóng tối
anh rơi xuống vùng thân thể cỏ dại
từng giấc mơ thôi miên lạnh ướt
ký
vụn vải đen trùm đầu du thủ
chiếc máy chém đã han rỉ trên tường thành cô liêu
gã đao phủ vô nghề ngồi chuốt những sợi râu bén
râu cắm rễ làm nên cuộc tao phùng
Trở về
Các con tôi hỏi về người đàn ông đến nhà vào chiều hôm qua. Tôi nói với chúng đó là khách hàng của mẹ. Các con tôi hỏi mẹ bán gì cho người đàn ông đó. Tôi nói rằng tôi bán lương tri. Lương tri là gì? Các con tôi hỏi. Tôi nói với chúng hãy ngủ đi.
khi ý tưởng vượt thoát
đích thực là những hình người
miệng ngậm bóng vía lộn đầu đi ngược
phù phiếm lá hoa tinh chất nhựa mềm
nở trọn vẹn lời ngợi ca hình thức
đôi cánh bầy chim ủ mùi nỗi chết
Đối diện Giao thừa
Con giết cha và cướp giữa ban ngày,
“Đày tớ của dân” nuốt đất nền mồ mả
Toilet học trò, thầy nuốt cả tiền xây
Xả nước giết dân làng, tội dữ!
trích NĂM CHỮ NĂM CÂU
nhìn trong thơ thấy đạo
nhìn trong đạo thấy thơ
nhìn trong thơ thấy gạo
nhìn trong gạo thấy mình
có-không thiệt rốt ráo…
không lời cuối đông
người đàn ông ở truồng
cầm cây xẻng
đắp một ngôi mộ tồi tàn
điếu thuốc còn phân nửa
cháy gần tới ngón tay
bầu trời đầy quạ
nứt
nhiều lần chiêm bao ta thấy em cong người hóa bướm
bay đi . . .
như con tằm cuộn mình trong kén
em cuộn mình tử thủ niềm đau
neutre
anh thức dậy viết trong cái trảng đầm lầy của định kiến
và sự bất lực ngôn từ
cơn mơ thì ngắn ngủi. mà đời sống kéo dài
những quãng ngắt không có gì thay đổi
chập chờn vào một nhánh tẻ địa du mông lung
cuộc đời cho ta nhiều hăm hở
sự nguội lạnh lan nhanh đến độ lấp trùm mọi thứ
Mượn Tiền Nhớ Trả
Lòng chờ đợi người quen
trả tiền
thật khó chịu
lạ quá
tiền của mình
ngại không dám hỏi
thì thầm trong tim
hối hận chẳng ai nghe
Thời đại ♦ Thái độ ♦ Bài ca
và khép lại cánh cửa ấu thơ
trái mìn nổ không nghe tiếng.
*
trên lâu đài rực rỡ
rác rưởi phủ đầy.
Gửi một người chăn cừu
Chúc anh có cả vòng những rặng san hô, và đầy đủ bánh mì
để chứng tỏ con người không thể sống bằng tình yêu mà thôi.
Chúc anh sự dứt khoát của những thiết bị phi nhân tính,
khi dọn con đường xuyên qua rặng núi
Mây mù
Tôi thường có thói quen dậy từ rất sớm và pha cho mình một ấm trà. Quanh năm tôi chỉ uống loại trà sen đóng gói. Thứ trà này cố nhiên chẳng ngon lành gì và tôi uống nó cốt chỉ để tỉnh táo hơn. Thỉnh thoảng, tôi mua thêm chút hoa nhài hoặc hoa cúc thả vào ấm trà để thay đổi hương vị.
trống rỗng đời thường
những con đường đẻ
cái khác
cái khác lại thành cầu thang
lúc tôi leo lên lầu 3
Mùi của Đông
Những đóa anh đào quay mặt hoài niệm
tháng Mười Hai nhú mầm trắng
trong bầu vú của mùa Đông đầy đặn
vòm cây tả tơi màng nhĩ rách
Rất gần thiên đàng hạ giới
Mỗi buổi tối lúc 9:30, tôi hay nghe tiếng pháo bông nổ từ Disneyland, cách nhà hơn cây số, nơi được cho là thiên đàng hạ giới, thỉnh thoảng tôi có ra ngồi ở cầu thang bên ngoài, dưới ánh pháo trời, tôi chỉ thấy những con mèo hoang tôi thường cho ăn mỗi tối.
Già Nô-En Giả
Tôi mặc y phục già nô-en
mang nhiều râu cho nặng thêm nỗi niềm gục mặt
vác chiếc túi đầy đồ chơi trống không
khởi hành từ nhà hộ sinh đến nhà xác
đêm bình yên, thiên chúa
khi nào trong tôi sững sờ
những sắc màu đóng băng
những ký ức nhạt nhòa
cây đứng yên chờ gió
Từ mùa đông tôi thấy
bóng lá rơi tối tăm mặt mũi
người bán thảm ngồi không nhúc nhích
mùi hương của họa tiết nở ra dở dang
thành phố phục chế thành công mùa Đông
giọt máu
mỗi ba trăm sáu mươi lăm ngày
tôi chậm rãi làm người
mỗi thế kỷ vùn vụt
giọt máu qua đời rồi tái sinh
Thử
Sáng nay thức dậy rất sớm. Thèm cà phê nhưng làm biếng pha. Mở emails. Thấy tin anh vào bệnh viện cấp cứu. Nhìn bên ngoài. Trời đen 3 giờ. Trăng lưỡi liềm mỏng hí. Nhìn như mắt kẻ gian.
Gian ác. Lim dim. Tự sướng
Thơ là…
Đâu có ai ngờ những bài thơ đều mang giới tính
Chúng bọc tâm hồn
Chúng lồng nhân cách
[Cũng có loại nhân cách bất nhân]
mây bão
có thật bông phèn nở hoa đá
khi trại săn đóng cửa truy lùng
những tin sách đã trở lại dạng bình thường
khi mùa bão chữ đi qua
chàng và giáng sinh cùng đến một lần
giáng sinh, nghe như một tiếng chuông rơi xuống đập vào một tiếng chuông khác, từ trên cao rất cao. sẽ không còn thì giờ cho những ngôn ngữ phức tạp hoặc cố gắng làm ra vẻ phức tạp để thấy mình phức tạp. những ngôn ngữ đơn giản dễ hiểu nhất…

New Comments