đêm tháng tư thành phố bị đánh thức bởi tiếng còi nhà thương
khung cửa cổ xưa dẫn đôi mắt buồn của tôi ra biển
đàn quạ hợp thành tấm lưới đen bố ráp mùa hè
sau cơn rùng mình hốt hoảng của cánh đồng
phương đông. ngoài lòng tin về hạt giống mơ đuổi vượt đêm
con bồ câu mắc chứng giảm thị lực tưởng tượng mặt trời
với nó mây trắng chỉ như chiếc lá tre gầy rạc
đang co giật bên hàng rào bóng tối
bàn tay tôi rành rẽ tấm bản đồ dẫn đưa định mệnh
mùa gió tương lai khởi động lại mặt đất thinh lặng này
tôi biết trong trí nhớ lởm chởm của núi
ý nghĩ về ngày tàn sau cùng đã va vào lửa
người cha canh tác trên mái đầu nguyên thủy
như cánh buồm chờ thủy triều hờn căm dâng lên
những đứa con nhân mã dựng máu cuốn tan ảo ảnh
những đứa con tiên cá kích thích cơn khát bất tận
chờ hiệu lệnh từ cơn giông
vết sẹo như ẩn tự trôi theo nước nguồn
vượt qua cuốn đại từ điển bị thần linh ruồng bỏ
làm gié lúa dại tan rã trên ruộng đồng mộng tưởng
đêm tháng tư thành phố bị đánh thức bởi hụ còi quân cảnh
trong chiếc hộp đen. tôi bước theo chiếc-bóng-niềm-tin
chiếc bóng bước theo tiếng sấm rền
ở mút cùng giấc mơ thầm lén
một người đang viết lại tình yêu
lọt vào ngày mai nỗi cô đơn gầm vang sủa vào sương mù
cô đơn là quyền năng. giúp tôi nghiền vụn thời gian
làm muối của mây trắng tụ về
làm người chèo thuyền chở cơn mưa lớn
.