Category: Sáng Tác
Trầm cảm
tháng tư lật qua trang sách có lửa
thái độ câm nín từ khi nhuốm bệnh
mỗi sáng nắng lên nụ cười lạnh tanh
mỗi khi mùa thu hay nhìn lên trời
Kí ức tháng Tư
mùa xuân năm hợi tôi vừa đúng năm mươi bảy (57) tuổi
tháng tới đúng chín mươi chín (99) tuổi
được tuyển vào đội canh xác
người trên facebook gọi tôi là nhiếp ảnh gia
đọc nguyễn đạt ở 2 thời điểm
nàng bây giờ hoàn toàn biến mất vào thinh không
cái vú ở lại
miệt đồng bằng chà láng
không một ụ nổi
Ông Tổ nghề
Đám đông đã chia thành hai phe và tranh cãi rất quyết liệt. Cuộc tranh cãi có khi đổ máu đã kéo dài suốt 40 năm. Sự tranh cãi ấy bắt đầu từ những thứ tài sản cướp được của những người chạy trốn.
Tháng Ba nằm gối đầu lên đá
tháng ba gối đầu lên đá
ru người tròn giấc sử thi
hai tay cấu vào vai rừng nguyên thủy
mấy ngàn năm còn vết sẹo yêu vì
Đám rước ♦ Đêm của những kẻ trá hàng
những lưỡi dao sét gỉ thống trị những lưỡi cày
Cưỡng đoạt đôi môi
lời nói thì thầm
và canh gác đến tận răng nụ cười, tiếng khóc.
vết thương ♦ cây – người
bước ra mỗi phố mỗi đàng
cây xanh bức tử bàng hoàng máu tươi
mỗi cây như một phận người
biến thức của hiện tại
tôi ngồi câu chiếc bóng của mình
ký ức trôi dạt như một lời nguyền
em nói là muốn tranh luận với tôi
về sóng âm thanh trong từng mạch máu
Trong ngoài
Những bóng cây in trên tường chưa đủ tuổi
đã nhạt nhòa theo ngọn gió bay ngang
có tiếng cười nào vọng lại rồi tan
trong khoảng không gian mập mờ của ý
D15-2015 ĐÊM MUÔN MÀU [*]
Chừng như có ai đi quanh đây trong đêm, bước nhẹ hơn cả tiếng lá rụng. Lúc này, một người xa lạ tới nhà một ai đó, tức thì một người quen thuộc quanh đây có thể sẽ tới gần, có khi sẽ nhòm lén qua cửa sổ theo dỏi, có khi cố lắng nghe, cả nỗi đau tận cùng trong tâm can kẻ khác. Bóng Tối này không của riêng ai.
Bài thơ viết lại
Hắn theo riết nỗi bí mật
Dù bước nặng hơn chì với bottes de saut.
Phải-anh-là-lính-Mời-anh-lên-lầu
Lời nào hơn cái gật đầu
heart attack ♦ một mảnh phim
cứ chạy đi chạy bộ
biết đâu ra kịp bến tàu
cứ chạy đi đừng ở lại
quãng đồng
biết đâu trời thấp thỏm
Có phải ngày… ♦ Bài hát cho sự khởi đầu
ngày không tàn chỉ là hết thôi
giờ cùng cuối
hết ngày nhưng không tàn
vì còn đêm phía trước
Kịch Câm
Người chết có lẽ là những kẻ dễ dãi nhất đối với những người bần cùng. Sự khoan nhượng đặc biệt đó rất dễ thấy: nếu các bạn không sợ, xin hãy đi với tôi vào nghĩa trang Z ở Gò Vấp. Nếu như các bạn sợ – thì cũng như tôi thôi – chúng ta cùng chờ một đêm trăng sáng.
Ngữ Vựng Tháng Năm
tháng tư cái tháng thị sang nhà mẹ chồng
mắng cho một trận nên thân
lúa ngã rạp đầy đồng
chúng tôi có cảm tưởng bầy bò ăn trúng thuốc
Tuyệt vọng xanh
người ta ùn ra bến cảng
người ta tản về phi trường
sau lệnh bất thường
chênh vênh quá đỗi
bài học
con bé ôm ấm mảnh dư đồ tơi tả ngủ ngon lành
chiều về
sau bữa cơm chiều
tôi ngồi đọc dăm trang sử 40 năm trước
Chém
Khu công trình xây đến tầng mười một. Sẽ còn phải xây cao nữa. Thêm hàng tầng, để khu công trình trở thành cao ốc chọc trời, hải đăng của toàn thị trấn. Cuối mỗi tuần, những ông chủ họp bàn. Họ nói rằng cần phải chặt bỏ Xà Cừ. Bốn ông chủ, đều nhất trí với nhau.
D14-2015 GIA SẢN DƯỚI ÁNH TRĂNG [*]
Qua xế chiều, đôi mắt hết mong chờ, đã nhắm tít, đã từa tựa một xác chết. Chọc cây que xem thử, còn thở. Kéo dài một cái chết chậm. Tối đến, là phải tính sổ. Con chuột còn thoi thóp thở cũng đành gói lại, cho vào thùng rác. Ấy là Bóng Đêm chan hòa, hầm rác là tụ họp mọi nẻo đời.
Rời Tân Sơn Nhất… / Leaving Tan Son Nhat…
Sài Gòn,
Ta đã ba lần làm tù nhân của mi
Let me dry on your sidewalks naked and songless,
Package me in fireants and strip me of flags.
Tháng Tư mớ sảng trong toilet
Không ốm
Tôi rồi sẽ ốm
Thiên đường rất xa bệnh viện rất gần
Trong những ngày giống nòi bệnh hoạn
GIA SẢN TRONG BÓNG ĐÊM [*]
Bát tiên là tám vị tiên, trong đó có một tiên Bà. Mỗi người ở một động đá trong đảo Bồng Lai, nơi của trường sinh bất tử. Trương Quả Lão là một trong tám vị tiên. Trương có một cái trống cơm và một con lừa. Lúc cỡi lừa Lão tiên thường quay mặt về phía đuôi con lừa. Con lừa đi tới, Lão nhìn lui.
Viên phấn năm 75
Những ngày cuối của Sài gòn qua thật nhanh, cũng có thể trong trí nhớ của tôi những tháng ngày của năm 74, 75 hình như chập lại với nhau, thu gọn, cất kín ở một góc tối nhỏ nhất của kho tàng dĩ vãng – với tôi là một kho tàng, vì với một người không còn trẻ như tôi, những ngày còn lại chẳng khác gì…
Ngày ấy ♦ Lời hứa tháng Tư
từng ngày dắt díu nhau
lũ sống sót quay lưng bỏ trốn
trùng điệp cờ xí bội bạc
ngổn ngang tượng đài phản trắc
Cha và con ♦ Bài ca mới
Hãy cắt ra chồng chồng lịch sử rồi phơi khô
Ta hy vọng
luôn có một bài ca mới, có thể tự hát một mình an ủi,
hoặc đem chia như bánh vẽ, đôi khi

New Comments