Category: Sáng Tác
Lời thề khấn bên cái làng
Những đụn khói thắp phía sườn đồi
Mùi nhựa thông nhấp nhỏm những dấu chân
Giọng khèn rù quến
Những ngăn ký ức len đủ đầy bóng hình em
Miên hương
ta ngả người trên triền đê giữa bốn bề miên hương vấn vương rì rào hương sắc
chợt hiểu ra miên hương đã nở hoa tự bao giờ trên triền đê quê hương nắng gió nồng nồng bùn đất
Mùi tâm sự
lai tạp những cỗ máy
bằng nhiên liệu lòng người
lai tạp những hung khí
với vật liệu lòng người
thành một loại thiệt mạng không cảm giác
phía trái
cơ phận này ai đắp nên lời
chữ như đinh đóng chặt ḥòm thiên cổ
bứt rứt nông nổi chương nằm
mây thoát đi vụng trời xanh
Tôi Sợ Những Buổi Chiều Không Giống Nhau
nếu tôi không nhìn thấy gì nữa
chỉ vì nắng đã qua quá nửa trời
tôi biết nửa trời bên kia đang mưa
mưa làm chiếc bóng tôi lăn xuống dốc
thơ rời X
hao hanh đánh ngất khúc tiêu trúc, đá
rở tinh sơ sương gô ganh mắt, dạ
thưa sông hương vẫn lạ người, tinh, yêu
Hãy thở ra đi
Trong da thịt máu chảy có một ngày vô tận . . .
hãy nói ra đi điều bí mật . . .
Hồn vía thiên hạ thở phào ta nghe xã hội lạc lối
ngôn ngữ nói
Ngôn ngữ nói: Trước Ngôn Ngữ
đã sừng sững một ngôn ngữ. Ngôn Ngữ tựa vết tích ô uế
từ bên kia.
mùa thu không trở lại
Có một lần trong mơ tôi đi lạc vào khu rừng thu với ngôi nhà thờ đó. Tôi còn biết rõ là mình mơ, tôi còn biết rõ là ngôi nhà thờ đó ở một ngôi làng bên Pháp, mỗi buổi chiều những người đàn bà mặc váy thụng mập mạp còn đi quét lá mà chẳng nói chuyện gì với nhau cả, họ đang lọt thỏm…
ngày ấy
mùa đông chiết khấu từ lá cây
mạch nhựa ngầm. than đá
ô cửa tò vò xám mắt
những con đường nhẵn nhụi tên quen
Đêm ngũ cung
Ký âm buồn chìa dựa nỗi xa khơi
Em ngụm ngon quang phổ ngày vơi đợi
Cây kim sợi chỉ đan luồn vết thương sâu
Ở nơi tràn đầy âm nhạc
Hãy tĩnh toạ / an nhiên
Mở rộng cửa sổ tâm hồn
Cho tinh thần tự do ra vào
Nhảy múa.
ngôi nhà và dòng sông biến mất
Cô không ngờ hai người đàn ông đỡ đẻ cho mình đêm cả Hà Nội đảo lộn vì bom lại là hai tên đâm thuê chém mướn tàn bạo, không từ một trò tranh giành, trấn áp nào để trở thành thủ lĩnh của tất thảy đám du đãng vùng bến sông.
Tình trạng là rất tình trạng
Tôi ngồi khảo sát những tiến hóa cũ
Mặt tôi bị tẩy trắng
Soi gương chỉ thấy
Một tuyên ngôn hùng hồn nghiêm túc
Con gà giống ♦ Đã là núi thì không thể sập được
Bà rón rén rút ra tờ giấy bạc để trên bàn, nhưng anh ta vẫn dửng dưng. Bà đưa thêm tờ nữa, tờ nữa, và cứ thế. Anh cán bộ vẫn bảo rằng anh đang bận, bà phải chờ đợi. Cuối cùng, bà đưa ra cả một xấp tiền. Lần này thì anh cán bộ…
graffiti
chúa nhật phải mất hơn
hai giờ tôi mới rời ra khỏi facebook được
vẫn món canh gà
rau muống xào tỏi cô đơn đó
If Someone Asks
Those who embrace what’s coming
Will have to live regardless
Of broken back and bent knees in front of the enemy

New Comments