Category: Sáng Tác
một ví dụ về nỗi buồn
Tôi sẽ không nói về những cái gọi là ví dụ nữa. Chúng tốt nhất là nên biến mất. Quá nhiều ví dụ chỉ làm cho căn nhà trọ của tôi trở nên âm u buồn chán. Tôi sẽ vào bếp. Lặng lẽ làm công việc thường ngày đến mức quen thuộc mỗi buổi trưa khi chồng từ công sở về.
bài tập đọc về vô sản ♦ gần tới
trên không lũ người vô vị
dưới đất lắm kẻ ăn không ngồi rồi
[lúc nhúc đợi giờ khai tử]
bọn rượu lậu thời cơ ở giữa
kéo đất đai chạy lòng vòng
Những ngày nầy nhớ Sài Gòn
lặp lại những con số. trong mớ ảo giác lăn lóc tiếng đau rên. exit 14. exit 13. exit 12. exit 11. các đụn tuyết tự rút rỉa mình. tan rỗng. lăn dài chuỗi giọt trên bầu ngực em hừng hực lửa. vươn về phương nam. khuôn mặt thiên sứ trầm ngâm nhìn vào trũng giữa
Những Ngọn Đèn Đi Tìm Bóng Mình
Những ngọn đèn đi tìm bóng mình
giữa con sóng vô cảm gặm dần lối về của biển
ánh đèn yếu ớt rướn nhóm lửa mặt trời
chỉ còn hồi sinh tư duy lợn cợn
quyền tự do cho tôi
tôi đi trên vỉa hè mù chữ
không biểu ngữ
dọc theo con đường câm lặng
không nhiều chuyện lăng xăng
sầu khúc đeo găng trắng
trong bóng râm những khẩu trọng pháo
to như dương vật
những trận thua ảm đạm
và đồng bằng u sầu cũ
tái sinh giữa hai chân
Loài thú biến dị
Tiếng súc sắc của trò cá ngựa mỗi lúc một gần. Chúng reo reo. Nóng ruột.
Thực tế chúng là loài dễ bị thương tổn. Chỉ cần nghe thấy tiếng gió, chúng đã có cảm giác của sự bất an.
Don’t Tell Anyone
áo (đống riêng tư) bỏ
vào giặt sự hoảng loạn
khi một mình ở ngoài
chân trời (nhất là khi
Một ngày vui bạn bè từ xa về
chiều vừa dự Khả Thể Đặng Thơ Thơ về
chúng tôi như vừa ra khỏi
Phòng Triển Lãm Mùa Đông
để qua một mùa xuân ấm áp
KHÚC CA BI THIẾT CỦA MỘT KẺ CÔ ĐỘC
có phải là khải thị của đêm
ta đọc thấy trong sự chần chừ của ánh mặt trời
buổi sớm mai đến muộn
rừng cây như không còn muốn nghe tiếng hát gượng gạo của chim
Kẻ bị ám
Mỗi người một ngả; khuất rồi, tôi chợt tiếc chưa nói với anh, rằng bệnh tật không hẳn làm con người thấy cô đơn hơn hết
cơ(o)n sốt
người vợ lên cơn sốt
đất trời người ngợm lạ lẫm vô chừng
chuyện nhà cửa lúc nào cũng tối mắt
chuyện cơm áo đời đời mãi tất bật
chán
chán ngấy
ngày mai tôi sẽ không vào sở nữa
gặp boss mỗi ngày phát chán
bộ mặt lúc nào cũng đỏ như con gà trống chọi
sáu-tám vô căn
nguồn cơn điên dựng ngụ ngôn
thịt da che đậy càn khôn rậm rì
giọt đêm thè lưỡi man di
hồn trăng ngửa mặt nhu mì thất thân
Không giờ (Fn)
Đài Fn sẽ tiếp tục phát bản tin cuối cùng. (Không phải Fm. Bạn đừng nhầm tưởng). Chẳng thể nào tìm kiếm sự thật nếu chỉ nghe ngóng âm thanh từ phía ánh sáng ban ngày. May mắn thay, nhờ kênh Fn của nàng, tôi đã biết một vài thứ hay ho vào lúc 0h.
ngày mất của phố
trong lìm kìm phố nắng
thấy mình ở quãng trưa
một tiếng thiều rất ngắn
một chuyến xe mới vừa
Trong trang sách viết về sự rơi
và trên tường ngôi nhà ảo hình tháng tư
bàn tay phụ nữ bất chợt rơi thõng xuống nửa lừng
từ giữa guồng quay của chiếc quạt trần
những cánh quạt dính đầy máu
biên niên tân hồng hoang
cắt cúp kêu la
chôn sống tiếng người
lịch sử còng queo tím tái
xô bộ nhớ xuống hố sâu chìm lặng
Từng cái một
điều gì sẽ xảy ra với một cái đầu không có ổ cắm điện hay một con voi đủng đỉnh đi qua thành phố?
mỗi ngày thức dậy phải nằm bẹp xuống sàn…
Bây giờ đêm gần tới ♦ Nhật ký của vua
Thành phố già nua
run lên bần bật tiếng còi cảnh sát
xô vào tôi một gái điếm đang tháo chạy trên đường,
còn kịp liếc mắt đưa tình…
Cuối tuyết
Sớm nay ngắm một bức tranh
Màu rêu rướm huyết sắc xanh ngân dài
Thời gian xõa tóc ngang vai
Chảy xuôi ký ức một vài chân dung
Phúc Lành
“Ông biết tôi là ai mà. Anh ấy dọn về đây rồi đâm ra say sưa rượu chè, rồi lấy súng, bắn vào đầu, vỡ sọ. Không một lời trăn trối. Tại ông hết. Ông gây ra chuyện đó. Ông đẩy người ta vào chỗ chết. Trời ơi, tôi cầu cho ông cháy tan trong hỏa ngục! Đồ khốn nạn! Tôi cầu cho ông xuống hỏa ngục đời đời.”
TƯỜNG SẮT
Lên phòng, tôi mở giấy và tự tay tổ chức lễ tang cho con chó. Lúc đấy, tôi chỉ biết rằng một đám ma cần có quan tài và vòng hoa. Người đi viếng chính là tôi. Sợ rằng con chó sẽ lẻ loi, tôi đã tạo thêm nhiều con chó khác. Đầu mỗi con đều được buộc khăn trắng.“Mong mày siêu thoát.” – Tôi viết lên giấy. Từng con chó sủa thành tiếng người. Vài chữ bị nhòe. Tôi đã viết ra một bát cơm đầy với đủ thịt thăn, sườn và đốt trước mộ địa. Tôi, và những phần tôi mang hình chó cùng đào đất bằng tay

New Comments